Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 131
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"A Quý, xem ra chỗ lương thực này khó mà mang lên núi được, anh đi mượn chiếc xe cút kít lại đây, chúng ta cho lên xe rồi đẩy tới đó."
Hứa Quý gật đầu, xoay người rời đi.
Lý Tĩnh mím môi, nhìn Tống Quế Hoa nói: "Đây là lương thực của con gái tôi, không cần làm phiền mọi người. Nhà chúng tôi cũng không phải không có người."
"Con gái cô sao, đứa nào?" Tống Quế Hoa cười hớn hở. "Chẳng phải trước đó Hứa Kiến Sinh đã viết giấy cam đoan, nói là sau này sẽ không quan tâm đến sống chết của hai chị em Nam Nam nữa sao, sao thế, thấy hai đứa con được chia lương thực thì lại chạy đến đòi quan tâm à? Sao chuyện tốt gì cũng đến tay nhà họ Hứa các người thế nhỉ."
"Tống Quế Hoa, cô biết điều một chút đi, không quan tâm thì sao chứ, tôi là mẹ ruột của Nam Nam cơ mà."
Lý Tĩnh thấy mình nói không lại Tống Quế Hoa, đành phải bắt đầu "giảng đạo lý."
"Thím Quế Hoa, kệ cô ta đi." Hứa Nam Nam cũng không thèm nhìn Lý Tĩnh: "Có một vài người không muốn thấy người khác sống tốt. Thấy người ta sống tốt thì muốn trộm cắp, cướp đoạt. Lần trước đã trộm rồi, lần này thì chuẩn bị cướp."
Sắc mặt Lý Tĩnh lập tức tái xanh. "Hứa Nam Nam, mày đang nói ai đấy hả, tao là mẹ ruột của mày, mày chui ra từ bụng tao đấy!"
Ruột gan Lý Tĩnh quặn đau, cái con bé này là do cô ta dứt ruột đẻ ra. Nếu như không có cô ta, làm sao có được cái mạng của con bé này. Sao nó lại không biết ơn một chút nào vậy chứ.
"Nếu như cô không nói, tôi còn thật sự nghĩ rằng tôi từ trong khe đá chui ra đấy." Hứa Nam Nam lạnh lùng đáp lại một câu.
Tống Quế Hoa cũng nói: "Lý Tĩnh à, hôm nay nhiều người ở đây như vậy, cô đừng gây chuyện nữa. Chốc nữa người mất mặt cũng là nhà họ Hứa các người đấy."
Sao lại nói người mất mặt là nhà họ Hứa?
Lý Tĩnh trực tiếp tức giận bật cười, cô ta tìm con gái đòi đồ, ai dám chê cười cô ta chứ?
Cô ta còn định phản bác lại thì đột nhiên Hứa Nam Nam hét lớn: "Chú Căn Sinh, phần lương thực này có phải là của riêng cháu không ạ?"
Hứa Căn Sinh đang phân chia lương thực, nghe thấy lời này thì trả lời: "Đương nhiên đều là của riêng cháu rồi."
"Vậy nếu người khác tìm cháu cướp thì phải làm sao, từ lúc chia lương thực tới giờ cháu luôn bị quấy rầy."
Hứa Nam Nam đưa ra ám chỉ.
Vì chia lương thực, gần như cả thôn đều có mặt ở đây. Nghe thấy lời Hứa Nam Nam nói, bọn họ đều nhìn về phía Lý Tĩnh. Bình thường Lý Tĩnh không thường xuyên về, một năm cũng chỉ về vài lần. Nhưng mỗi năm đến thời điểm chia lương thực thì nhất định sẽ về.
Điều này khiến nhiều người trong thôn đều không phục. Cô ta là người lớn, chẳng ra đồng làm việc ngày nào, vậy mà lại được phân chia nhiều lương thực như vậy, mỗi lần về còn vênh váo tận trời, nhìn ai cũng đều tỏ vẻ khinh thường. Dựa vào đâu chứ, lương thực cô ta ăn cũng là do mọi người trồng ra cả đấy.
Hôm nay thấy cô ta tới, mọi người cũng thầm trách mắng. Không ngờ con người này lại không biết xấu hổ, còn tìm con gái mình đòi lương thực nữa chứ. Ồ, không đúng, Nam Nam đâu còn là con gái nhà bọn họ nữa, người ta đã cắt đứt quan hệ với Nam Nam rồi mà.
Đúng là mặt dày thật, đã bỏ mặc con cái, không coi con gái ruột như người nhà, lúc có đồ thì lại xông ra, cũng không sợ mất mặt.
Hứa Căn Sinh cũng hơi tức giận vì cách làm này của Lý Tĩnh, hắn không vui nói: "Lý Tĩnh, cô đang làm gì vậy hả, lương thực chia cho ai thì là của người đó, cô cứ bám lấy Nam Nam như vậy làm gì?"
"Đội trưởng Hứa, Nam Nam là con gái ruột của tôi mà, nó nuôi tôi chẳng phải là chuyện nên làm à?"
Lý Tĩnh nói một cách đầy lý lẽ. Không có cô ta thì không có Hứa Nam Nam, chẳng ai cãi lại được cái lý lẽ này.