158. Tiểu Mãn Nhập Học, Nam Nam Lên Kế Hoạch

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Tiểu Mãn Nhập Học, Nam Nam Lên Kế Hoạch

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 158 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Mai Tử lập tức cúi đầu, thái độ ngoan ngoãn.
Nhìn phản ứng của chị ta, Lý Tĩnh vô cùng hài lòng. Nếu tất cả những người trẻ tuổi đều nghe lời cô ta, sợ cô ta thì tốt. Giống như bà cụ, tuổi đã cao, ở nhà nói một là một, không ai dám không hiếu thảo. Cô ta lại nghĩ tới cha mẹ ruột mà cô ta đã hơn hai năm không liên lạc. Vẻ ngoài nô lệ, bất lực hèn nhát, cả đời chỉ biết làm đầy tớ, chưa đủ lại còn muốn bám theo chủ.
Sáng sớm hôm sau, làm việc xong, Hứa Nam Nam đi tìm đầu bếp Đỗ xin nghỉ.
Mới đến đã xin nghỉ, việc này có vẻ không hay chút nào, nhưng Hứa Nam Nam cũng có lý do của riêng mình. Cô phải đưa em gái đến trường ghi danh, nếu không sẽ muộn, trường học đã nghỉ đông rồi, lại sắp đến năm mới. Hứa Nam Nam không muốn đợi năm mới mới đưa Tiểu Mãn đi, muốn Tiểu Mãn đi làm quen trước một thời gian.
Việc học hành của trẻ nhỏ vẫn rất quan trọng, đầu bếp Đỗ cũng không nói gì, vung tay cho phép, dặn dò cô đi sớm về sớm.
Thế là Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn đến trường tiểu học dành cho con cháu công nhân ở mỏ sắt Nam Giang.
Trên đường, Hứa Nam Nam nhớ tới lá thư tố cáo hôm qua, nghĩ cũng không biết có tác dụng không. Suy nghĩ một lúc, cảm thấy hình như cũng không có gì để bận tâm. Dù sao cô chỉ tương kế tựu kế, tiện tay làm chuyện đó. Nếu thành công, khiến người ta ghét Lý Tĩnh thì tốt, nếu không thành công, cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô.
Cô ngừng suy nghĩ, nghiêm túc dặn dò Hứa Tiểu Mãn ở trong trường phải chú ý học tập nghiêm túc, hòa đồng với bạn bè: "Tiểu Mãn, ở trường phải nhớ kỹ tám chữ."
"Chữ gì?"
"Chăm chỉ học tập, ngày càng tiến bộ." Hứa Nam Nam nói với vẻ mặt đầy suy tư. Nhớ năm đó, tám chữ này đã in sâu vào tâm trí cô nhiều năm. Nhớ lại hồi tiểu học, thứ cô nhớ không phải thầy cô cũng không phải bạn học, mà là tám chữ vàng dán trên bảng đen.
Hứa Tiểu Mãn hiếm khi thấy chị nghiêm túc dặn dò như vậy, cô bé mím môi, nghiêm túc gật đầu: "Chị, em nhất định nhớ kỹ."
"Đứa bé ngoan." Hứa Nam Nam xoa đầu cô bé, lại lấy ra chút kẹo từ trong túi: "Đây, cất vào túi, nếu gặp được bạn nhỏ thân thiện với em thì cho người ta một viên." Đây cũng là bài học kinh nghiệm mà kiếp trước Hứa Nam Nam tự tổng kết ra, khi còn bé cô từng bị trúng mật ngọt chết ruồi này. Trẻ con đều là những người đơn thuần nhất, ai cho kẹo ăn thì đối xử tốt với người đó. Cô lo tính tình của Hứa Tiểu Mãn không dễ kết bạn, cho nên lấy ra chút "vũ khí", xem có thể chinh phục được mấy bạn nhỏ đáng yêu, đơn thuần không.
Hứa Tiểu Mãn ngoan ngoãn cất kẹo vào túi, nuốt ngụm nước bọt, không dám lấy ra ăn. Chị nói đây là để cho bạn nhỏ, cô bé không thể ăn vụng.
Có giấy chứng nhận của mỏ, Hứa Tiểu Mãn nhập học rất thuận lợi. Nhưng bởi vì là dự thính, cho nên phải đóng thêm phí dự thính.
Vì mới nhập học, trường học tạm thời cho cô bé làm quen ở lớp một, đợi đến kỳ thi cuối kỳ, xem thành tích của kỳ thi, năm sau có thể nhảy lớp. Đóng học phí xong, Hứa Tiểu Mãn được giáo viên dẫn đi.
Nhìn đứa bé đi được một bước lại ngoái đầu nhìn lại ba lần, Hứa Nam Nam cảm thấy có chút phiền muộn, bây giờ cô đã hiểu tâm trạng lưu luyến, bịn rịn của những bà mẹ đứng bên ngoài cổng trường khi con cái lần đầu đi học.
Lúc rời khỏi trường vẫn chưa tới trưa, Hứa Nam Nam cũng không vội trở về làm việc, dù sao đã xin nghỉ nên dứt khoát đến lớp học đêm ở mỏ luôn.
Ban đầu ở khu mỏ khai thác, phần lớn trình độ học vấn của các công nhân đều không cao. Để phát triển công việc tốt hơn, trong mỏ đã mở lớp học đêm. Hơn nữa bởi vì mỏ sắt Nam Giang có ảnh hưởng rất lớn ở huyện Nam Giang, sau đó lớp học đêm không chỉ dành cho công nhân mỏ sắt nữa, mà còn tuyển sinh cả người ngoài. Bởi vậy, lúc này lớp học đêm có rất nhiều học viên.
Hứa Nam Nam cũng định đăng ký chuyên ngành kế toán hệ trung cấp chuyên nghiệp.