Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Kế hoạch hại người thành hại mình, Nam Nam được khen thưởng
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nó đúng là kẻ gây chuyện, ở trong nhà thì khiến bà nội nó bị quy vào thành phần xấu, giờ lại chạy lên thành phố làm hại tôi."
Lý Tĩnh khóc sướt mướt, nước mắt nước mũi tèm lem. Đâu còn vẻ đoan trang, hiền thục thường ngày.
Nghe Lý Tĩnh đổ lỗi cho Hứa Nam Nam, Hứa Kiến Sinh tức giận lại đá cái ghế: "Cô còn có mặt mũi trách người khác à? Nếu cô không khơi mào chuyện này thì đâu có sự thể như vậy. May mà Nam Nam không đồng ý, nếu không, bị người ta bắt được, công việc của con bé sẽ khó mà giữ nổi."
Nói đến đây, Hứa Kiến Sinh đột nhiên ngừng lại một chút, sau đó ngờ vực nhìn Lý Tĩnh.
"Chuyện này không phải là cô cố ý đấy chứ?"
Hôm qua Lý Tĩnh nói muốn đưa Nam Nam về thôn, còn bảo cô ta sẽ tự mình nghĩ cách, thế rồi lại xảy ra chuyện chị Tiêu đến tìm Nam Nam.
Hắn thấy lạ, sao đột nhiên Lý Tĩnh lại xúi giục người khác đến kiếm lợi từ Nam Nam. Mấy năm qua hắn làm ở hầm mỏ, Lý Tĩnh cũng không dám vì lợi ích mà bảo người khác đến kiếm lợi từ hắn, lo lắng hắn sẽ bị ảnh hưởng, không thể tiếp tục làm việc ở hầm mỏ nữa.
Hứa Kiến Sinh cũng không phải kẻ ngu ngốc, liên kết với những chuyện đã xảy ra trước đó, bây giờ nghĩ lại, hắn ta cũng đã hiểu rõ mọi chuyện.
"Vì muốn Nam Nam về quê, nên cô muốn hại con bé? Nào ngờ Nam Nam không làm, mà ngược lại chính cô lại bị người ta tố cáo. Lý Tĩnh, cô... sao cô có thể làm ra chuyện như vậy chứ!"
Hứa Kiến Sinh tức giận đến mức không nói nên lời.
Nghe Hứa Kiến Sinh trách cứ, Lý Tĩnh cũng quên cả khóc lóc: "Tôi thật sự bị oan mà! Sao anh có thể nghĩ tôi là loại người như vậy chứ? Dù sao nó cũng là con gái tôi, lẽ nào tôi lại hại con bé sao? Lúc đó tôi sĩ diện, lỡ lời trước mặt chị Tiêu, ai biết được lại gây ra chuyện ầm ĩ lớn đến thế."
"Cô không biết à? Cô biết cái gì? Mấy ngày trước quặng trưởng còn đang muốn chấn chỉnh tác phong sinh hoạt, bây giờ cô gây ra chuyện tày đình này, người ta chẳng phải sẽ vin vào đó mà không buông, còn lấy làm một tấm gương điển hình sao?"
"A?" Lý Tĩnh lập tức sững sờ. Vội vàng kéo tay áo của Hứa Kiến Sinh: "Kiến Sinh, vậy hộ khẩu của em phải làm thế nào đây? Chúng ta khó khăn lắm mới chờ được cơ hội này mà."
Mong ước lớn nhất cả đời này của cô ta chính là trở thành người thành phố thực thụ, điều này đã sắp thành công rồi, tại sao lại thất bại chứ?
Trong lòng Hứa Kiến Sinh buồn bực, hít một hơi thật sâu, cũng không thể trút giận ra được, nhịn mãi nửa ngày mới thở dài một tiếng: "Chuyện này cô đừng nghĩ nữa, trước sống thế nào thì sau này cứ sống như thế đi. Cũng đâu phải tôi không nuôi nổi mấy người."
"Không được, em nhất định phải chuyển hộ khẩu nông nghiệp sang phi nông nghiệp, em mong mỏi bao nhiêu năm nay. Mẹ chúng ta cũng đã biết, còn trông cậy vào việc em chuyển hộ khẩu để sau này bọn trẻ cũng được chuyển vào thành phố đó chứ!"
Lý Tĩnh hoảng loạn giậm chân thình thịch, thấy Hứa Kiến Sinh không nói lời nào, cô ta càng sốt ruột, dứt khoát hạ quyết tâm: "Em sẽ tự mình đến hầm mỏ nói chuyện."
"Nếu cô muốn tôi mất luôn công việc này thì cô cứ việc đi gây chuyện đi!"
Hứa Kiến Sinh đá văng chiếc ghế đẩu, xoay người bước nhanh ra ngoài.
Hứa Linh thấy vậy, cũng vội vàng đi theo. Mỗi lần người phụ nữ này không vui thì sẽ trút giận lên con bé.
Diễn biến sự việc hoàn toàn vượt quá dự tính của Hứa Nam Nam.
Vốn nghĩ rằng chỉ có thể khiến mọi người ghét Lý Tĩnh một chút, không ngờ hầm mỏ lại lấy chuyện này làm một điển hình, nhằm xóa bỏ những ảnh hưởng tiêu cực.
Cho nên ngoài việc ngầm hiểu rằng hy vọng chuyển hộ khẩu nông nghiệp sang phi nông nghiệp của Lý Tĩnh đã tan biến, thì hầm mỏ còn tổ chức họp mỗi ngày để thông báo phê bình vụ việc ở nhà ăn, để mọi người lấy đó làm bài học.
Đồng thời còn tuyên dương đồng chí Hứa Nam Nam làm việc tạm thời ở nhà ăn có phẩm chất tốt đẹp như kiên định, bất khuất, chí công vô tư. Khoáng ủy còn phát giấy khen cho cô, dán ở nhà ăn lớn.