Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 167: Hợp tác làm ăn
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tương Lệ Lệ nghiến răng căm hận. Chẳng qua chỉ là được một tờ giấy khen thôi, có gì đáng tự hào đâu chứ? Cứ chờ xem cái con bé đó gây rắc rối cho nhà ăn đi, rồi xem mấy người còn che chở cho nó không.
Trong lòng thầm nghĩ đầy căm hận, cái thau trong tay cũng bị cô ta cọ rửa đến mức vang loảng xoảng, phát ra tiếng động chói tai.
Hứa Nam Nam dẫn Hứa Linh rời khỏi nhà ăn, đưa cho Hứa Linh một nắm kẹo, bảo con bé đi tìm bạn chơi. Còn cô thì về ký túc xá thay bộ quần áo sạch sẽ, rồi mới ra khỏi khu mỏ.
Từ sau lần nghĩ tới chuyện mua nhà, cô đã bắt đầu nghĩ cách tiết kiệm thêm chút tiền, để dễ bề mua được căn nhà ưng ý.
Còn về nguồn gốc số tiền đó phải giải thích ra sao... thì cứ chờ đến khi có tiền rồi hẵng tính, giờ lo lắng cũng vô ích.
Người dân trong thị trấn phần lớn đều có đơn vị công tác, sau bữa cơm trưa, trên đường cũng vắng vẻ hẳn, chỉ có lác đác vài người già và lũ trẻ con đi lại. Bọn nhỏ tụm năm tụm ba ngồi xổm chơi đùa, chẳng cần người lớn phải trông nom.
Trên đường lúc này chẳng có nhiều xe cộ như sau này, đến một chiếc xe đạp cũng hiếm khi thấy.
Thời này quả thật nghèo khó, cô cũng muốn mua một chiếc xe đạp. Trong cửa hàng Taobao có đủ loại xe đẹp, chờ đến khi mua được nhà, cô sẽ mua một chiếc xe đạp nhãn hiệu Phượng Hoàng.
Vẫn quen đường quen lối đến nhà của cặp vợ chồng già lần trước.
Ông Vu Đông Lai ra đón cô, đôi mắt đục ngầu sáng lên: “Tiểu cô nương, đã lâu rồi cháu không tới.”
“Ở nhà mãi chẳng có món đồ nào ra hồn, lần này cháu mang từ bên ngoài về, liền mang đến ngay.” Hứa Nam Nam cười nói.
“Lại có đồ tốt rồi sao, lần này là gì thế?” Vu Đông Lai vui vẻ nói, như chợt nhớ ra điều gì đó, vội vàng bảo Hứa Nam Nam vào nhà: “Ôi chao, cái lão già này, mau vào nhà rồi nói chuyện.”
Hứa Nam Nam xách túi vào nhà.
Vào nhà thì không thấy bà cụ đâu: “Ông Vu, cháu không thấy bà Vu đâu ạ.”
“Bà ấy ở trong phòng kia kìa.” Vẻ mặt Vu Đông Lai lại quay về sự u sầu như trước đó: “Gần đây bệnh cũ của bà ấy lại tái phát, chẳng ăn uống được gì. Đi bệnh viện, bác sĩ cũng đành bó tay, nói là tâm bệnh.”
Ông ấy nhìn bức hình con trai trên tường.
Từ sau khi con trai mất, sức khỏe của bà nhà càng ngày càng không tốt.
Hứa Nam Nam nhìn theo ánh mắt ông ấy lên bức hình trên tường, người con trai trong bức hình, mặc quân phục, trông còn rất trẻ.
Tâm trạng cô cũng có chút trùng xuống, chẳng biết nói gì cho phải, trên đời này, nỗi đau mất con là nỗi đau lớn nhất. Cô lấy sữa bột trong túi đeo ra: “Đây là sữa bột đặc biệt dành cho người lớn tuổi, loại này khác với loại trước đây ạ.”
Vu Đông Lai cầm lấy, nhìn hộp sữa trong tay, tâm trạng ông cũng tốt hơn đôi chút. Dù sao cũng mong bà nhà ăn uống ngon miệng hơn một chút, đây cũng là điều duy nhất ông có thể làm lúc này.
Vu Đông Lai đi lấy tiền, Hứa Nam Nam ngăn ông ấy lại, ngập ngừng nói với vẻ áy náy: “Ông Vu, không vội đưa tiền, thật ra cháu muốn xin ông giúp một chuyện.”
“Chuyện gì, cháu cứ nói đi, nếu ông làm được, chắc chắn ông sẽ giúp cháu.” Vu Đông Lai sảng khoái nói, con bé này đã giúp đỡ ông ấy rất nhiều, nếu không thì bà nhà cũng chẳng có đồ dinh dưỡng mà dùng. Ông ấy cũng từng thắc mắc tại sao con bé này lại có được những món đồ tốt như vậy, nhưng ông nghĩ đây không phải chuyện mình nên xen vào. Giờ trong nhà chỉ còn hai ông bà già, để ý nhiều làm gì, miễn là có cái ăn là được rồi.
Hứa Nam Nam cũng suy nghĩ đến việc nhà Vu Đông Lai ít người qua lại, cho nên mới quyết định tìm Vu Đông Lai giúp: “Ông Vu, là thế này, cháu quen một người trên đảo, có thể nhờ người đó mang đồ về lâu dài, những món đồ hiếm lạ gì cũng có thể lấy được, cháu muốn xem ở thị trấn này có ai cần không. Ông Vu sống ở thành phố lâu năm, xem có ai cũng cần những món đồ dinh dưỡng này như ông không, có thể giới thiệu giúp cháu không ạ?”
Vu Đông Lai vô cùng kinh ngạc: “Tiểu cô nương, cháu đang làm... kinh doanh à?” Ông ấy không dám thốt ra hai chữ cuối cùng.
Thứ này mua đi bán lại, chẳng phải giống cái kiểu của bọn tư bản trước đây sao? Ông ấy và Hứa Nam Nam đơn độc mua bán thế này, cũng phải lén lút lắm đây.
“Tiểu cô nương, cháu muốn nhiều tiền như vậy để làm gì?”