177. Món quà bất ngờ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Việc mua một căn nhà lớn thì cô không vội. Với sự hiểu biết về xu hướng phát triển của lịch sử, sau này cô sẽ luôn có thể sở hữu một ngôi nhà rộng rãi để ở.
"Yêu cầu của cháu không cao, bà và ông Vu có thể sắp xếp một chỗ ở cho cháu."
Bà Vu khẽ cười nói, đoạn liếc nhìn Vu Đông Lai đang ngồi bên giường.
Vu Đông Lai đứng lên: "Ông dẫn cháu đi xem nhà cửa trước đã rồi hãy bàn sau."
Hứa Nam Nam sửng sốt: "Ông bà sắp xếp nhà cho cháu ạ?" Cô không phải đang nằm mơ đấy chứ? Cô đã không còn mong Vu Đông Lai giúp đỡ nữa rồi, không ngờ bọn họ không chỉ giúp mà còn giúp cô đến tận tình.
Bà Vu nói: "Nhà của mình, cháu xem trước đi rồi bàn sau."
Lúc bà đang nói thì Vu Đông Lai đã cầm chìa khóa bước ra ngoài. Lúc này Hứa Nam Nam mới phản ứng kịp, nói cảm ơn bà Vu một tiếng rồi lập tức đi theo.
Ngôi nhà cách không xa nhà Vu Đông Lai đang ở.
Đó là căn nhà hai người mua lúc còn trẻ. Lúc ấy con trai cũng đã lớn, bọn họ chuẩn bị cho con trai lấy vợ rồi ở. Bà Vu lo rằng sau này mình lớn tuổi, trở nên lải nhải phiền phức, sẽ làm con dâu khó chịu. Thế nên dứt khoát chuẩn bị sẵn một căn nhà để sau này hai người ở riêng.
Đương nhiên, lúc ấy bà cũng không ngờ rằng cả đời này mình sẽ không bao giờ có con dâu.
Căn nhà ấy là nhà một tầng, nhưng có một cái sân nhỏ. Trong sân còn có giếng nước. Tuy căn nhà này nhìn từ bên ngoài vào thì có vẻ cổ xưa, nhưng kiến trúc trông cổ mà lại kiên cố.
Hứa Nam Nam trước kia đã từng nhìn thấy rất nhiều căn nhà cổ lâu đời trên tin tức, những căn nhà ấy được xây dựng vào thời Trung Hoa Dân Quốc hoặc cuối thời nhà Thanh vẫn còn sừng sững không đổ đến tận thế kỷ hai mươi mốt. Sau đó, những căn nhà ấy vẫn phải bị cưỡng chế phá bỏ để cải tạo thành khu phố cũ.
Lúc ấy, Hứa Nam Nam thấy vô cùng khâm phục về chất lượng của các tòa nhà cổ này.
Lúc này nhìn thấy căn nhà cổ này, vẻ mặt cô tò mò sờ lên bức tường của căn nhà. Ưm, đủ kiên cố.
"Vào nhà xem thử chút đi." Vu Đông Lai thấy cô trẻ con hứng khởi sờ sờ tường viện, cảm thấy cô đúng thật là đứa bé.
Hứa Nam Nam vội vàng đi theo Vu Đông Lai vào trong nhà.
Ban đầu lúc mua nhà, hai người định chuẩn bị cho con trai mình ở một phòng, cháu trai ở một phòng. Thế nên căn nhà này có hai phòng, ở giữa còn có một phòng khách nhỏ, phòng bếp thì ở trong sân. Nói về tổng thể thì diện tích căn nhà không lớn, sân cũng chỉ mười mấy mét vuông. Nhưng đừng nói là cho hai người ở, kể cả có một gia đình ở thì chắc chắn cũng dư chỗ.
Nhà đẹp quá.
Lồng ngực Hứa Nam Nam nóng hầm hập.
Vu Đông Lai cũng có chút thương cảm khi nhìn căn nhà. Nhiều năm nay, khi nào rảnh rỗi ông sẽ đến dọn dẹp nhà cửa. Không vì chuyện gì khác, ông chỉ không muốn nhìn thấy ngôi nhà thuộc về con trai mình bị hư hỏng mà thôi. Còn về phần bán đi thì ông chưa từng nghĩ đến. Ông và bạn già đều là công nhân, cuộc đời này cũng lăn lộn trở thành cán bộ về hưu, cả nhà lại chỉ có hai ông bà bọn họ, cơm nước chẳng bao nhiêu. Dù có là lúc loạn đói khi đó thì ông và bạn già cũng không bị ảnh hưởng gì cả, cùng lắm là một ngày ăn bớt một bữa cơm, thắt lưng buộc bụng mà thôi. Không đến mức phải bán nhà.
Sở dĩ lần này ông định bụng cho cô bé này ở, một là để sau này đứa bé này có thể nhớ về chút tình cảm này, vào tiết Thanh minh có thể thắp nén hương cho gia đình ông.
Hai là ông cũng cảm thấy thân thể của mình và bạn già càng lúc càng già yếu, không biết còn sống được bao năm.
Thay vì cứ để trống thế này, rồi sau này bị chính phủ thu hồi, không biết sẽ sắp xếp cho người như thế nào vào ở, thì không bằng bọn họ tự chọn người thích hợp vào ở vậy.