181. Bữa cơm đạm bạc và cơn tức tối của Lý Tĩnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Bữa cơm đạm bạc và cơn tức tối của Lý Tĩnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 181 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bình thường cho dù có cắt thịt thì cô ta cũng chẳng ăn được là bao, cô ta để cho Kiến Sinh và mấy đứa trẻ ăn hết. Nhất là hai đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, chúng ăn còn nhiều hơn cả Kiến Sinh nữa đấy.
Lưu Xảo nói: "Ôi, mẹ cũng tức điên lên đây. Năm nay nhỏ Hai và nhỏ Tư được chia mấy cân thịt, số thịt được chia còn nhiều hơn cả nhà mình, nhưng số thịt đó lại không về tay nhà mình mà lại đưa cho nhà Hứa Quý ở nhà trước. Mẹ đi đòi thì cái nhà đó không chịu đưa, chị nói xem có tức không chứ."
Nói đến đây, tự lòng Lưu Xảo cũng cảm thấy tiếc. Là mấy cân thịt đó, còn có cả mấy miếng thịt mỡ nữa chứ.
Có được ăn một bữa thịt hay không thì Lưu Xảo chẳng thấy làm sao cả, ăn nhiều hay ăn ít thì cũng vậy thôi. Nhưng thịt mỡ thì có thể thắng lấy mỡ lợn, mỡ lợn này có thể dùng được lâu dài.
Đối với những người quanh năm chẳng có tí mỡ nào trong bụng thì mỡ lợn này còn quý giá hơn cả thịt.
Thật ra, theo lý mà nói, những miếng thịt ngon này cũng không đến lượt nhỏ Hai, nhưng mấy nhà trong thôn cứ tranh giành nhau những miếng thịt này, thế là Hứa Căn Sinh dứt khoát chia cho nhỏ Hai, người đã rời khỏi thôn.
Đúng là nhỏ Hai gặp may rồi.
Lý Tĩnh nghe Lưu Xảo nói Hứa Nam Nam được chia rất nhiều thịt, sau đó cô ta lại nghĩ đến mấy miếng thịt bị bớt xén trong nhà vì lỗi của cô, khiến cô ta bây giờ còn bị bà cụ giận cá chém thớt, trong lòng lập tức cảm thấy như nuốt phải ruồi.
Nhất là chuyện cô ta chuyển hộ khẩu lúc này cũng bị con nhóc Nam Nam đó làm hỏng bét. Trong lòng thấy con nhóc này đúng thật là khắc tinh của mẹ ruột mình.
Con bé đó tốt thì mẹ nó là bà ta cũng chắc chắn không thể tốt được. Nếu không thì tại sao khi con nhóc đó còn ở quê, cô ta vẫn cứ luôn êm đềm chứ, con nhóc đó vừa tới thị trấn, thế là cô ta gặp xui xẻo ngay lập tức. Cho nên cô ta và con bé đó đúng là oan gia trời sinh, tương khắc nhau!
Buổi trưa, dĩ nhiên là Lưu Xảo và Hứa Kiến Bình sẽ ăn cơm ở đây.
Lý Tĩnh tiếc của, không muốn chia thịt nên chỉ cắt mấy miếng thịt mỡ, hầm một nồi rau cải trắng.
Lưu Xảo nhìn thấy món này cũng không nói gì, dù sao ở nhà cô ăn uống còn chẳng bằng món này.
Qua một lúc sau thì Hứa Kiến Sinh cũng trở về, nhìn thấy em trai và vợ em trai đến thì cũng rất vui. Lúc nhìn thấy trên bàn chỉ có độc một nồi rau cải trắng, mặt hắn ta lập tức sa sầm lại.
Chỉ là ngại Hứa Kiến Bình và Lưu Xảo đang có mặt ở đây, nên hắn ta cũng không tiện nói gì, chỉ đưa cho cô ta hai đồng, bảo cô ta đến nhà ăn ở hầm mỏ mua mấy món thịt về.
Không được chia bao nhiêu thịt, bà cụ lại không cho cô ta ăn, cô ta còn phải bỏ tiền ra mua mấy món thịt cho chú em chồng và em dâu ăn. Trong lòng Lý Tĩnh thấy nghẹn ứ một cục, khó chịu vô cùng.
Bây giờ chuyện chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp đã tan tành mây khói, cô ta không còn tự tin gì để phản đối trước mặt Hứa Kiến Sinh, chỉ có thể nén cơn ấm ức trong lòng, cầm tiền đi mua thức ăn.
Hứa Hồng thấy vậy, mắt sáng lên, vội vàng đi theo: "Bác ơi, cháu đi với bác. Cháu sẽ giúp bác bưng thức ăn ạ."
Đợi Lý Tĩnh và Hứa Hồng rời đi, Hứa Kiến Bình nói: "Anh cả, tốn kém làm gì chứ, món này cũng đâu phải không ăn được."
Lưu Xảo cũng nói: "Đúng vậy đó ạ, ở nhà chúng ta ăn còn chẳng được như món này. Anh cả không biết rồi đấy, hoàn cảnh gia đình bây giờ không bằng trước kia. Nhà người khác càng ngày càng sung túc, nhưng ngược lại, nhà chúng ta lại sống coi như là kém nhất trong thôn. Mỗi ngày mẹ đều phải quét dọn cầu tiêu, dãi nắng dầm mưa. Cả đời bà ấy tính tình mạnh mẽ biết bao nhiêu, thế mà bây giờ cả ngày phải làm công việc hôi hám, cứ về nhà là lại lén lau nước mắt."