Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Lý Tĩnh gây khó dễ, Nam Nam đáp trả
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 183 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Tĩnh vừa nghe thấy tên Hứa Nam Nam là đã nổi giận đùng đùng. Cô ta nghiến răng nhìn sang, quả nhiên thấy hai cô con gái của mình đang ngồi ăn cơm cùng Hứa Quý.
Ba người họ ngồi chung một bàn, trên bàn có mấy bát cơm. Trong bát là thịt heo hầm với miến, dù đứng từ xa cô ta cũng có thể thấy không ít thịt, còn có cá chiên chất đầy. Đây là hai món ngon nhất ở nhà ăn hôm nay, trên bàn họ cũng chẳng thấy món chay nào.
Hai đứa nhóc đáng ghét này, cô ta vừa rồi còn tiếc rẻ hai món thịt, phải sống túng thiếu. Vậy mà hai đứa này lại hào phóng, dẫn người ngoài đến đây ăn uống no say.
"Hồng Hồng, chúng ta qua xem thử."
Lý Tĩnh thở hổn hển, bưng bát cơm bước đến.
Bên này, Hứa Quý đang ngần ngại không biết có nên ăn món thịt do Hứa Nam Nam mua. Anh ta nghĩ đến việc mình vừa mang chút thịt sang đây mà lại khiến Nam Nam tốn kém như vậy, về nhà vợ anh ta mà biết thì lại cằn nhằn anh ta mất thôi.
Hơn nữa, hai đứa nhỏ sống ở thành phố cũng không dễ dàng. Nam Nam còn là công nhân tạm thời, tiền lương hình như không cao, lại còn phải nuôi đứa bé Tiểu Mãn. Anh ta là người lớn mà còn ăn của hai đứa nhỏ, nói ra ngoài chính anh ta cũng thấy mất mặt.
Vốn dĩ anh ta còn định ăn chút đồ ăn chay, ai ngờ cô bé Nam Nam lại khách sáo như vậy, bưng hai bát cơm lớn múc đầy hai món thịt đến đây.
"Chú, chú ăn đi ạ." Hứa Nam Nam thúc giục.
"Ừ, chú biết rồi, các cháu cũng ăn đi." Hứa Quý gắp thức ăn cho hai cô bé rồi cũng bắt đầu tự mình xúc ăn.
Dù sao cũng đã mua rồi, vẫn là phải ăn thôi, tấm lòng của con bé mà. Hứa Quý tự an ủi mình như thế, bụng cũng sớm đã kêu ùng ục thúc giục, mong được ăn chút dầu mỡ.
"Nam Nam, Tiểu Mãn, bọn mày đang làm gì vậy?!"
Hứa Quý vừa ăn một miếng thì Lý Tĩnh đột nhiên đứng ở bàn hét lên một câu, làm anh ta giật mình đến mức suýt nữa bị sặc.
Lý Tĩnh nhìn anh ta nói: "Là anh Hứa Quý à, sao anh lại ở đây? Sao anh không đến nhà ngồi chơi mà lại chạy đến nhà ăn làm gì. Cơm ở nhà ăn này không rẻ đâu, tiền lương của Nam Nam không cao, một bữa ăn này tốn bao nhiêu chứ?"
Lời nói đầy vẻ chế nhạo, khiến mặt Hứa Quý cũng đỏ lên.
Hứa Nam Nam thấy vậy thì tức giận đứng lên, mặt lạnh lùng đáp: "Không liên quan đến mẹ, trước kia lúc con và Tiểu Mãn ở trong thôn là nhờ chú Quý và thím Quế Hoa chăm sóc bọn con. Chú Quý là bậc cha chú của con và Tiểu Mãn, bọn con tự nguyện hiếu kính cha chú mình thì có gì sai?"
"Cha mẹ ruột mày vẫn còn đấy, không thấy mày hiếu kính, lại đi hiếu kính với người ngoài." Lý Tĩnh tức giận đến độ bật cười nói.
Những người đang ăn bên cạnh nghe thấy tiếng ồn ào bên này cũng nhìn sang.
Hứa Quý lo lắng lớn chuyện, sau này Hứa Nam Nam khó làm việc ở hầm mỏ, nên khuyên bảo: "Bỏ qua đi Nam Nam."
Hứa Nam Nam còn chưa nói thì Lý Tĩnh lại không chịu bỏ qua, nói tiếp.
"Bỏ qua cái gì chứ, chuyện này còn chưa xong đâu. Tôi nuôi nó lớn chừng này, còn chưa ăn được của nó một miếng nào, thế mà nó lại đi hiếu kính người ngoài."
Hứa Nam Nam cũng không phải là người sợ chuyện: "Cô nuôi tôi lúc nào vậy, nếu không phải cô nói cô là mẹ tôi thì tôi còn tưởng tôi không cha không mẹ đấy. Từ lúc tôi hiểu chuyện đến giờ thì đã hầu hạ cả một nhà, giặt quần áo, đốn củi, nhóm lửa. Mười tuổi thì ra đồng kiếm tiền công, cả ngày chỉ ăn một bữa cơm. Lúc đó sao không thấy mẹ ruột tôi đâu. Có chỗ tốt thì mới đến tìm con gái ruột à?"
Hứa Quý thấy chuyện đã đến nước này, cũng đứng lên nói: "Lý Tĩnh, ban đầu lúc con bé chịu uất ức, cô và Hứa Kiến Sinh không quan tâm. Bây giờ con bé khá lên lại chạy ra đây làm gì."