189. Mang Quà Về Quê Ăn Tết

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Mang Quà Về Quê Ăn Tết

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 189 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Có lẽ những món đồ Nam Nam đang xách trong tay cũng có một phần là dành cho nhà mình rồi.
Hứa Nam Nam ít nhiều cũng có tâm lý áo gấm về làng, cô và Hứa Tiểu Mãn đều mặc quần áo mới. Cô còn cắt cho Tống Quế Hoa và bà Trần mỗi người một mảnh vải, để họ may quần áo mới mà mặc.
Tống Quế Hoa đã sớm biết chuyện hai chị em sẽ về đón Tết, hai ngày nay cô ấy vẫn luôn ở nhà ngóng trông. Kết quả, khi nhìn thấy bao lớn bao nhỏ thì suýt nữa hoa cả mắt.
"Cháu mới lên thành phố, sao lại mua nhiều thứ về thế này, tốn bao nhiêu tiền vậy chứ. Các cháu sống ở thành phố đâu có dễ dàng gì, sau này đừng tiêu xài hoang phí như vậy nữa. Phải biết cách chi tiêu tằn tiện."
Tuy là mua cho nhà mình, nhưng Tống Quế Hoa vẫn thấy hơi xót ruột.
Tốn bao nhiêu là tiền, có thể mua được biết bao nhiêu lương thực chứ.
Đối với Tống Quế Hoa, không gì sánh bằng lương thực. Năm nay tuy thu hoạch được lương thực, nhưng cũng không thể ăn uống thoải mái được. Nhất là hai đứa con trai đang tuổi ăn tuổi lớn của họ, cộng thêm Hứa Quý, đã ngốn không ít lương thực rồi. Vì để có thể cho đàn ông cả nhà ăn no bụng, mỗi ngày cô ấy đều nghĩ đủ mọi cách để trộn rau dại với khoai lang.
Có tiền cũng không thể tiêu pha kiểu này, Tống Quế Hoa cảm thấy cần phải dạy Hứa Nam Nam cách tiết kiệm.
"Nam Nam, cháu phải học cách tiết kiệm. Cháu không còn nhỏ nữa, thêm vài năm nữa thì phải kết hôn rồi, đến lúc đó muốn đứng vững trong nhà chồng thì phải có của hồi môn và tiền riêng. Không nói đến những chuyện khác, ngay như Trương Thúy Cầm kia kìa, tính tình cô ta như thế thì nhà nào chịu nổi chứ, kết quả sống ở nhà họ Hứa thế nào cháu cũng thấy đó. Trước khi bị trừng phạt, cô ta sống cũng coi như nở mày nở mặt, chẳng phải là nhờ vào của hồi môn ban đầu, cùng với mấy cái rương đem sang đó sao. Thế là có tự tin ngay."
Ở thời đại mà có lẽ kết hôn chỉ cần một bao khoai lang là xong, thì mấy cái rương đã được coi là của hồi môn rất đáng nể rồi.
Hứa Nam Nam nghe cô ấy trách, cười tủm tỉm nói: "Thím à, còn sớm mà, cháu nhất định sẽ tiết kiệm tiền. Hơn nữa, cháu cũng đâu thường xuyên tiêu pha thế này, chẳng phải là để đón Tết sao, một năm chỉ có một lần vui vẻ thế này thôi mà."
Cô cũng biết Tống Quế Hoa thật lòng tốt với cô, nếu là người khác thì chỉ mong cô mua nhiều đồ hơn nữa ấy chứ.
Suy cho cùng không phải con gái ruột của mình, Tống Quế Hoa cũng không tiện nói quá nặng lời, thấy Hứa Nam Nam đã nghe lọt tai thì cũng không nói nữa.
Hứa Nam Nam đưa tấm vải cho bà Trần, đôi mắt bà Trần híp lại thành một đường vì vui mừng, bà ấy cầm vào phòng rồi tìm đồ may vá, nói là không có gì làm nên tranh thủ may bộ đồ để đầu năm mặc quần áo mới ra ngoài thăm hỏi.
Mộc Đầu và Thạch Đầu đã sớm vây quanh bàn đợi Hứa Nam Nam lấy đồ ra. Thấy bà Trần và Tống Quế Hoa đều có quà, thế là các cậu càng tha thiết mong chờ.
Sau khi Hứa Nam Nam lấy hai chiếc cặp chéo ra, hai đứa trẻ lập tức đeo lên vai chạy ra ngoài khoe, tiện thể kéo cả Hứa Tiểu Mãn ra theo.
"Hai thằng nhóc này." Tống Quế Hoa cười mắng. Thấy con trai vui vẻ như vậy, trong lòng cô ấy cũng thấy rất vui.
Vốn dĩ các món ăn trong nhà đã chuẩn bị gần xong, nhưng lần này Hứa Nam Nam lại mang cá về. Thế là Tống Quế Hoa cũng không thể không mày mò làm món mới.
Hứa Nam Nam cũng xắn tay áo giúp đỡ.
Trong phòng bếp, Tống Quế Hoa lại hỏi về chuyện Hứa Quý đến thành phố lần trước. "Chú Quý của cháu sau khi về có nói với thím, thím lo sợ sẽ ảnh hưởng đến công việc của cháu ở trong mỏ."