Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 228
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 228 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau này hy vọng có cơ hội được cùng cô nghiên cứu, thảo luận về vấn đề tư tưởng."
Hứa Nam Nam sững sờ.
Cô nhớ trước đây từng xem một bộ phim truyền hình lấy bối cảnh thời đại này, trong đó lúc nam chính tỏ tình với nữ chính, cũng dùng những lời nói cực kỳ kín đáo, nào là cùng nhau học tập tư tưởng tiến bộ, cùng nhau thảo luận về lý tưởng.
Nói chung là muốn cùng em ngắm trăng ngắm sao, bàn về triết lý cuộc đời.
Nói tóm lại là, tôi muốn yêu đương với em. Hứa Nam Nam thà tin rằng mình nghĩ nhiều quá, chứ cơ thể này mới chỉ mười sáu tuổi thôi...
"Tôi chấp nhận lời xin lỗi." Hứa Nam Nam gật đầu một cách nghiêm túc: "Dù sao thì chuyện sáng nay quả thật là do anh sai. Mong rằng sau này anh có thể sửa đổi. Còn về việc cùng thảo luận tư tưởng thì không cần thiết, tôi rất bận." Toàn thân nổi hết da gà, cô ôm sổ ghi chép đi vào phòng họp.
Ngô Kiếm nhìn theo bóng lưng của cô, siết chặt bàn tay đang cầm cuốn sổ của mình.
Hứa Mai Tử ngồi trong góc, cắn môi nhìn về phía Hứa Nam Nam.
Lúc nãy khi Ngô Kiếm nói chuyện với Hứa Nam Nam, chị ta nhìn thấy hết. Chị ta không hiểu, vì sao Ngô Kiếm lại tìm Hứa Nam Nam nói chuyện, rõ ràng sáng nay anh ta vẫn còn rất ghét Hứa Nam Nam mà.
Cảm nhận được tầm mắt của Hứa Mai Tử, Hứa Nam Nam ngẩng đầu lên nhìn, sau đó cầm bút ngẩn người nhìn vào quyển sổ. Cô đang suy nghĩ khi nào đến nhà ông Vu một chuyến, giải quyết chuyện nhà cửa, sớm chút có nhà riêng của mình để có thể mở lửa nấu ăn. Cũng không biết có chuyện gì mà hai ngày nay cơm nước ở nhà ăn càng lúc càng tệ. Ừm, còn chuyện hộ khẩu của Tiểu Mãn nữa, đến lúc đó Tiểu Mãn cũng có thể được ăn lương thực cung ứng.
Hứa Kiến Sinh khi từ nông thôn trở về thị trấn thì đã sắp đến lúc tan tầm. Hắn ta cũng không về nhà mà đến hầm mỏ để xem tình hình công việc. Nhiều năm qua hắn luôn làm hết sức mình, rất ít khi xin nghỉ phép. Nhưng lần này liên tiếp về quê nhà, khiến cho hắn ta chểnh mảng chuyện ở hầm mỏ.
Khi đi ngang qua ủy ban mỏ, Chu Phương đang dẫn đám người Hứa Nam Nam đến mấy phòng làm việc ở hầm mỏ để làm quen với tình hình.
Hứa Kiến Sinh cũng nhìn thấy Hứa Nam Nam ở trong đám người, cô bím tóc tết, mặc quần áo lao động màu xanh xám gọn gàng, mặt mày hồng hào và đôi má bầu bĩnh. Thoạt nhìn dáng vẻ trông rất khỏe mạnh, khác hẳn khuôn mặt luôn vàng vọt và gầy gò trong trí nhớ.
Khi Chu Phương nhìn thấy Hứa Kiến Sinh, trong lòng chị ấy có phần không muốn chào hỏi, trước kia cảm thấy chủ nhiệm Hứa là một người vô cùng chính trực, bây giờ thấy hắn ta đối xử với Hứa Nam Nam như vậy, chị ấy chỉ cảm thấy hắn ta là người cực kỳ hồ đồ. Nhưng ngại vì phép lịch sự, chị ấy vẫn chào hỏi: "Chủ nhiệm Hứa, đến hầm mỏ à?"
Hứa Kiến Sinh gật đầu nói: "Các cô cũng đến mỏ à?"
"Đúng vậy, bọn họ sau này đều sẽ là công nhân phục vụ trong hầm mỏ, phải làm quen nơi đây, tôi đưa bọn họ đi xem xung quanh." Rồi lại giới thiệu với mọi người: "Đây là chủ nhiệm Hứa, phụ trách sản xuất của hầm mỏ, sau này nếu có chuyện liên lạc với công nhân hầm mỏ thì tìm đến chủ nhiệm Hứa cũng được."
Tám người trẻ tuổi lập tức gọi lớn: "Xin chào, chủ nhiệm Hứa."
Hứa Kiến Sinh gật đầu, lại liếc nhìn Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam cũng giống như những người khác, cô không hề nhìn ngang, chẳng hề có cảm xúc như một người con nhìn thấy cha ruột của mình.
Nhìn thấy con gái mình như vậy, trong lòng Hứa Kiến Sinh có chút buồn rầu, hắn ta gật đầu rồi rời đi.
Ngô Kiếm quay đầu lại nhìn Hứa Nam Nam, khóe miệng hơi mỉm cười, vừa rồi anh ta có thấy chủ nhiệm Hứa vẫn luôn nhìn về phía Hứa Nam Nam.
Những người khác thì không cảm thấy gì.