231. Hứa Nam Nam Trúng Tuyển Công Nhân

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Nam Nam Trúng Tuyển Công Nhân

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 231 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới sự ảnh hưởng của ban quản lý, gần đây những người ở hầm mỏ nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.
Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ, Hứa Nam Nam vội vàng dẫn theo Tiểu Mãn, mang theo năm cuộn mì sợi và một hũ sữa bột dành cho người già, đi đến nhà Vu Đông Lai.
“Nam Nam và Tiểu Mãn đến à!”
Thấy hai chị em lại đến nhà, Vu Đông Lai rất vui mừng, nhanh chóng đón hai đứa nhỏ vào. Thấy Hứa Nam Nam lại mang mì sợi và sữa bột đến, ông ấy nói: “Sao cháu lại mang nhiều đồ đến thế làm gì. Cháu còn phải nuôi Tiểu Mãn, tiết kiệm một chút đi chứ.”
Bởi vì gia đình đã quyết định để hai chị em Hứa Nam Nam ở lại, thế nên bây giờ Vu Đông Lai cũng coi hai đứa trẻ này như những người thân trong gia đình mình.
Thậm chí ông còn cân nhắc, đến lúc thời cơ chín muồi sẽ thử đề cập, xem hai đứa trẻ có muốn làm cháu gái của bọn họ không, sau này sẽ là cháu gái của nhà ông Vu.
Tất nhiên, lúc này ông ấy vẫn ngại ngùng chưa nói ra, tránh để Nam Nam và Tiểu Mãn cảm thấy ông đang ép buộc các cháu phải đền ơn trả nghĩa.
Hứa Nam Nam đặt mì sợi lên bàn: “Bà Vu dạ dày không tốt, thường xuyên uống cháo cũng không ngon ạ. Thỉnh thoảng ăn chút mì sợi, vừa ngon miệng mà cũng dễ tiêu hóa ạ.”
“May nhờ có các cháu quan tâm như vậy.” Vu Đông Lai rất vui, đi rửa trái cây cho hai đứa trẻ ăn.
Bà Vu cũng bước ra khỏi phòng, đây còn là lần đầu tiên Hứa Nam Nam nhìn thấy bà ấy có thể xuống giường được.
“Bà Vu, bà có thể xuống giường được ạ?”
“Qua năm có thể xuống được giường rồi. Ông Vu của cháu còn dẫn bà ra ngoài đi dạo một vòng đấy.” Bà Vu cười hiền từ nói.
Bà ấy cảm thấy mình có thể hồi phục nhanh chóng thế này là nhờ có hai đứa trẻ này. Khi đón Tết, nhờ có hai đứa trẻ này đến nhà ăn cơm, tâm trạng bà tốt lên rất nhiều, thân thể cũng từ từ hồi phục theo.
Bà Vu đi tới, sờ sờ đầu của hai đứa trẻ nói: “Sao lâu rồi các cháu không đến nhà chơi.”
Hứa Nam Nam cười nói: “Sau Tết là cháu bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi tuyển công nhân ạ, cháu đỗ rồi thì sau đó phải về quê để làm thủ tục chuyển hộ khẩu, sau đó lại phải đến ủy ban mỏ học tập, hôm nay mới được nghỉ ạ.”
Vu Đông Lai lập tức nắm bắt được trọng điểm: “Cháu đỗ rồi sao? Đỗ được nhận làm công nhân chính thức của hầm mỏ sao?”
“Dạ,” Hứa Nam Nam gật đầu, mỉm cười nói: “Làm ở bộ phận vật tư ạ.”
“Đứa nhỏ này thật đúng là có triển vọng.” Vu Đông Lai vỗ tay, mặt nở nụ cười rạng rỡ, đầy nếp nhăn.
“Nam Nam, cháu đúng là giỏi giang, có thể đỗ được công việc tốt như vậy.” Bà Vu cũng cười híp cả mắt, trong mắt mang theo vài phần tự hào cùng vui mừng.
Hứa Nam Nam khiêm tốn nói: “Có lẽ cũng do cháu may mắn ạ, vừa vặn biết được những câu hỏi đó.”
“Vậy sao không thấy người khác cũng biết chứ? Thế này phải là chính bản thân mình nỗ lực mới đạt được như thế. Ông sớm đã nhìn ra được, cháu là đứa bé chăm chỉ.” Vu Đông Lai cười nói.
Ông ấy lại nghĩ tới cái gì đó: “Phải rồi, hộ khẩu cháu chuyển rồi, vậy căn nhà có phải cũng nên lo liệu không?”
Hứa Nam Nam đỏ mặt: “Cháu cũng định như vậy ạ, đợi cháu sang tên nhà xong thì sẽ chuyển hộ khẩu của Tiểu Mãn vào cùng với cháu, sau này Tiểu Mãn cũng có thể được ăn lương thực cung ứng.”
Thật ra, cho dù không có lương thực cung ứng cho Tiểu Mãn thì cô cũng nuôi nổi cô bé, nhưng Tiểu Mãn chung quy cũng còn nhỏ, không yên tâm được, một mình cô nuôi hai người thì quá mệt. Bất kể thế nào thì hộ khẩu của Tiểu Mãn vẫn phải chuyển sang đây.
Bà Vu nhìn Vu Đông Lai rồi nói: “Ông Vu, mau chóng làm xong chuyện này đi, làm xong rồi thì hai chị em nó cũng dọn đến sớm hơn.”
Vu Đông Lai gật đầu: “Hay là hôm nay các cháu dọn đến đi, đợi ngày mai cục bất động sản làm việc thì ông đi lo liệu.”