237. Ngôi Nhà Rộng Rãi

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 237 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam vừa nói thật vừa nói dối một nửa: "Họ biết hoàn cảnh của em và Tiểu Mãn, lại tình cờ có căn nhà nên cho bọn em ở."
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"
Hứa Nam Nam đáp: "Chứ chị nghĩ thế nào? Em không có gì cả, làm sao mà mua được nhà chứ?"
"Chuyện tốt như vậy sao chị không gặp phải chứ. Không được, chị phải đến nhà bọn em tham quan thử xem." Chu Phương nói với vẻ hờn dỗi.
"Đương nhiên là được ạ, em còn định sau khi dọn xong sẽ mời mọi người ăn một bữa đấy."
"Được được được, đến lúc đó chị nhất định sẽ đi." Tâm trạng của Chu Phương lúc này còn kích động hơn cả lúc Hứa Nam Nam được nhận làm công nhân chính thức.
Có nhà rồi đó, Nam Nam giải quyết được chuyện này đúng là vận may quá tốt.
Nghe cô ấy nói, ở cùng với người may mắn thì mình cũng dễ được may mắn theo. Ôi chao, gần đây hình như mình cũng thuận lợi hơn rất nhiều thì phải.
Ở phía bên kia, Ngô Tinh rút cây kim đâm vào ngón tay ra, nhẹ nhàng cắn đầu ngón tay bị đâm của mình.
Trưa ngày hôm sau, Chu Phương thúc giục Hứa Nam Nam chuyển nhà.
Đồ đạc của Hứa Nam Nam không nhiều, quần áo của cô và Hứa Tiểu Mãn cũng không nhiều, đồ dùng sinh hoạt hằng ngày cũng rất đơn giản, chỉ có một tấm đệm bông và một cái chăn.
Hứa Nam Nam nói: "Chuyển cái gì chứ, em còn đợi buổi tối mới chuyển đi mà."
Chu Phương lắc đầu: "Làm gì phải đợi buổi tối. Ban ngày chuyển nhà là tốt nhất. Em dọn một chiếc mền, chị dọn một chiếc đệm, Tiểu Mãn xách đồ dùng hằng ngày, Ngô Tinh thì xách túi, không phải là được rồi sao?"
Hứa Nam Nam nhìn, đúng thật là một chuyến đã có thể chuyển đi được. "Vậy được ạ, nhưng chúng ta nói rồi đó, lát nữa chuyển xong rồi thì phải cùng đến nhà hàng ăn cơm. Nếu không em không muốn mọi người giúp em đâu."
Hứa Nam Nam vẫn rất coi trọng những chuyện có qua có lại như thế này. Không để người ta ra sức, không cho lợi ích thì tình cảm có tốt cỡ nào cũng sẽ bị dùng hết.
"Yên tâm đi, bọn chị chưa từng nghĩ sẽ tha cho em. Lát nữa đừng tiếc là được." Chu Phương vác chiếc chăn mềm lên lưng rồi sải bước đi ra ngoài.
Hứa Nam Nam lập tức đi theo, Hứa Tiểu Mãn cũng cười tủm tỉm xách đồ đi theo sau, lúc đi đường còn nhảy lên vì hưng phấn.
Ngô Tinh có chút lơ đễnh đi ở phía sau.
Đi bộ khoảng hai mươi phút thì đến ngôi nhà bên đường Xây Dựng.
Hứa Nam Nam mở cửa sân, Chu Phương bước vào, hai mắt trợn to: "Trời ạ, Hứa Nam Nam, nơi này của em rộng rãi quá."
"Ngôi nhà này của em nếu mà để nhà nước sắp xếp, nhất định là dựng được một cái lều ở ngoài sân, nhét cả một nhà vào, sau đó ở trong nhà thì nhét hai gia đình vào. Mà xem này, hai người em và Tiểu Mãn ở, thoải mái biết bao."
Chu Phương không khách sáo bước vào bên trong, sau đó đặt đồ đạc vào đó.
"Ngay cả đồ dùng trong nhà cũng đã chuẩn bị xong rồi à. Chị ghen tị đỏ cả mắt rồi này." Chu Phương bước ra khỏi phòng, vẻ mặt vừa kích động vừa hâm mộ.
Ngô Tinh cũng bước ra từ một căn phòng nhỏ khác, mày nhíu chặt lại.
"Hứa Nam Nam, cậu ở đây có phải quá rộng rãi không? Ở hầm mỏ có bao nhiêu công nhân còn không có nhà để ở. Có những người còn vì vấn đề nhà cửa mà không kết hôn được, Tương Lệ Lệ vì chuyện nhà cửa nên vẫn luôn trì hoãn đấy."
Hứa Nam Nam không ngờ Ngô Tinh đột nhiên nói ra những lời này, có chút không kịp phản ứng: "Thế nên?"
"Ý của tớ là, cậu có muốn nói chuyện với hầm mỏ, để ngôi nhà này có thể phân phối lại cho hầm mỏ. Cậu là công nhân chính thức của hầm mỏ, làm thế này thì sau này có đánh giá tiên tiến cũng sẽ dễ dàng hơn."
Hứa Nam Nam còn chưa nói chuyện, Chu Phương đã không vui: "Ngô Tinh, em nói cái gì vậy? Đây là nhà của Nam Nam, dựa vào đâu mà phải lấy ra." Chính chị ấy cũng thấy không vui.