Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 242: Quản lý mỏ Cao lên tiếng
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 242 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Căn nhà này do chính tôi tự mình kiếm được, bất kể nguồn gốc ra sao, nó vẫn là thành quả lao động của tôi. Nếu giờ đây thành quả đó phải đem hiến tặng, vậy sau này chẳng lẽ tôi cứ nên dứt khoát ngồi chờ ở hầm mỏ để được phân nhà là đủ sao? Những người khác nhìn thấy kết quả như vậy, chẳng lẽ cũng sẽ chỉ chờ hầm mỏ phân cho nhà luôn sao? Vì một căn nhà mà làm lu mờ đi sự phấn đấu lao động của công nhân hầm mỏ, làm phai nhạt nhiệt huyết xây dựng xã hội, tôi cảm thấy lỗi này mình không thể gánh vác nổi."
"Hứa Nam Nam, cô đúng là già mồm át lý lẽ!" Ngô Kiếm đỏ mặt tía tai, thậm chí còn không thèm thêm hai chữ 'đồng chí'. Anh ta cảm thấy mình bị người phụ nữ này làm cho cứng họng, thân là người của công đoàn, thật sự là quá mất mặt.
"Tôi lại thấy lời của đồng chí Hứa Nam Nam rất có lý." Quản lý mỏ Cao nói.
Những người khác nhìn về phía Quản lý mỏ Cao.
Trên thực tế, chuyện Hứa Nam Nam có nhà, có người ngưỡng mộ ghen tị, nhưng thật sự bảo người ta lấy ra thì lại không đến mức đó.
Đều là những người trí thức, không ai có thể mặt dày đòi lấy đồ của người ta như vậy được cả.
Nếu ngôi nhà của Hứa Nam Nam là do hầm mỏ phân cho thì bọn họ sẽ không nói lời nào, thậm chí có phá dỡ ủy ban mỏ cũng phải đòi cho được căn nhà. Nhưng căn nhà này không phải của hầm mỏ, người nào có thể cướp được hay sao?
Cướp được cũng chưa chắc có thể chia cho nhà mình, không nhất thiết phải vì chuyện này mà đụng chạm người khác.
Ngô Kiếm vừa nghe Quản lý mỏ Cao đứng về phía Hứa Nam Nam, trán lập tức tối sầm lại.
Quản lý mỏ Cao đã sắp nghỉ hưu, ông sống nhiều năm như vậy rồi, từ trước khi dựng nước đến sau khi dựng nước, đã chứng kiến biết bao nhiêu chuyện, làm sao lại không biết được tâm tư của Ngô Kiếm sao?
Đây là điển hình của việc không ăn được nho thì chê nho chua.
"Suy nghĩ của đồng chí Ngô Kiếm cũng có phần đúng, tấm lòng chí công vô tư, hiến dâng cho mỏ sắt Nam Giang của chúng ta. Đây là tình cảm sâu đậm cao thượng, tinh thần đáng để mọi người học tập, chúng ta trước hết hãy vỗ tay cho đồng chí ấy."
Tiếp theo là một tràng pháo tay vang dội.
Ngô Kiếm nghe thấy những tiếng vỗ tay thì cuối cùng cũng định thần lại, trên mặt còn có chút ửng hồng, bất kể thế nào thì nhìn chung cũng đã lọt vào mắt của Quản lý.
Tiếng vỗ tay kết thúc, Quản lý Cao lại nhìn Hứa Nam Nam: "Suy nghĩ của đồng chí Hứa Nam Nam cũng rất đáng được ghi nhận. Phải tự nỗ lực giải quyết vấn đề của chính mình, không tăng thêm gánh nặng cho hầm mỏ, tinh thần tự lập tự cường này, cũng chính là tinh thần vốn có của tất cả công nhân mỏ sắt Nam Giang của chúng ta. Nếu tất cả công nhân mỏ sắt đều có thể giải quyết vấn đề của bản thân mình thì ủy ban chúng tôi cũng sẽ không có gì phải ưu sầu."
Các đồng chí trong ủy ban mỏ gật đầu lia lịa, đúng vậy. Mỗi ngày có một đống người đến tố cáo, rằng nhà khó khăn nhường nào, nuôi bao nhiêu là con cái ăn không đủ no, không có phòng ở, yêu cầu mỏ phải giải quyết. Nhiều người như vậy, giải quyết thế nào đây chứ, giải quyết người này thì người kia lại đến ầm ĩ.
Không thể giải quyết nổi!
Quản lý mỏ Cao nói: "Vì vậy tinh thần của hai đồng chí hôm nay rất đáng để chúng ta học hỏi và tuyên dương. Tôi đề nghị thế này, sửa sang lại bài phát biểu hôm nay thành công văn, đặt lên cột bố cáo để mọi người học tập. Chuyện này do Tiểu Chu phụ trách nhé."
"Vâng!" Tiếng Chu Phương vang dội, cười lộ ra nọng cằm.
"Được rồi, buổi học hôm nay đến đây kết thúc, mọi người đi làm việc cả đi." Quản lý mỏ Cao nói xong thì rời đi ngay.
Ngô Kiếm nhìn tình hình này mà thấy mông lung. Quản lý mỏ có ý gì vậy, là muốn Hứa Nam Nam giao nhà ra, hay là không giao nhà vậy chứ?
Anh ta không rõ, nhưng những người khác thì đều lòng sáng như gương, Quản lý mỏ làm thế này là tỏ rõ không quản chuyện này đấy.