249. Đổi Phiếu Công Nghiệp Lấy Lương Thực

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Đổi Phiếu Công Nghiệp Lấy Lương Thực

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 249 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước kia, bộ phận vật tư chỉ cần mua một số linh kiện, máy móc dùng cho hầm mỏ, cùng những vật dụng bảo hộ cho công nhân, cùng lắm là mua chút cá thịt cho nhà ăn. Làm gì có lúc nào phải mua số lượng lớn lương thực như vậy chứ?
Muốn chống chọi qua thời gian này thì tối thiểu cũng cần phải có chừng một trăm ngàn cân lương thực.
Cũng may là ủy ban mỏ còn chút lương tâm, không giao nhiệm vụ tử thần này cho bọn họ. Toàn bộ bộ phận vật tư được phân chia ba mươi ngàn cân lương thực; bộ phận vật tư có sáu người, mỗi người vài ngàn cân lương thực. Đến phiên Hứa Nam Nam thì cô chỉ được phân một ngàn cân lương thực, coi như là chiếu cố vì cô là người mới.
"Dùng gì để đổi lương thực đây nhỉ?"
Hứa Nam Nam nhìn danh sách nhiệm vụ của mình, lòng đầy nghi hoặc. Không thể cứ tay không bắt sói được chứ?
"Tiền mặt, phiếu công nghiệp, phiếu lương thực, cái gì có thể yêu cầu thì cứ nói ra, miễn là hoàn thành nhiệm vụ." Trưởng ban Tiêu nhìn mọi người: "Bây giờ có yêu cầu gì thì mau mau nói, đừng để lúc về không hoàn thành được nhiệm vụ, lúc đó có muốn viện cớ gì cũng không được đâu."
Lúc ông nói lời này thì mọi người đã bắt đầu đưa ra yêu cầu.
Hứa Nam Nam ngồi ở một bên, cúi đầu tỏ vẻ trầm tư, sau đó bước vào cửa hàng Taobao của mình.
Sau khi tìm kiếm, thực sự có bán lương thực có vỏ, lúa mạch, đậu, hạt kê... cũng có thể tìm được lương thực thô và lương thực tinh chế.
Nhìn từ giá cả thấp nhất, chất lượng kém một chút thì giá cả rất rẻ, mấy hào một cân cũng có.
Nhiệm vụ này không khó.
Hứa Nam Nam yên tâm bước ra khỏi cửa hàng Taobao của mình, suy xét mình nên triển khai hoạt động như thế nào.
Lương thực của bộ phận vật tư chắc chắn không thành vấn đề, nhưng cô cũng không thể lấy tiền trong cửa hàng Taobao của mình để cấp lại được.
Nhìn thấy một đống phiếu công nghiệp ở trên bàn, mắt Hứa Nam Nam sáng lên, cô giơ tay lên: "Tôi có thể đổi phiếu lương thực thành phiếu công nghiệp không?"
Nghe cô nói vậy, mọi người đều nhìn cô, cảm thấy yêu cầu này của cô có phần không đáng tin cậy. Cô đi thu mua lương thực, không lấy phiếu lương thực mà lại lấy phiếu công nghiệp thì có ích gì?
Hứa Nam Nam cũng không giấu giếm chuyện gì, nếu lúc này không nói rõ, lúc về mà mình lại thật sự hoàn thành được nhiệm vụ thì mọi người sẽ trách mình không nhắc nhở sớm hơn mất: "Trước kia tôi sống ở nông thôn, nông dân có lương thực, bọn họ luôn không ăn hết, bây giờ chắc chắn vẫn còn tồn lại. Chúng ta đi thu mua lương thực, lấy thứ khác cũng vô ích, phải lấy những thứ mà bọn họ cần. Tôi suy xét thấy nên lấy chút vật phẩm công nghiệp hiếm để đổi với họ, hiệu quả hẳn sẽ cao hơn."
Nghe vậy, tất cả mọi người đều nhìn Trưởng ban Tiêu.
Chuyện này bọn họ thực sự không chắc được. Trên thực tế, điều bọn họ nghĩ chính là đến chợ đen để xem xét tình hình, nhưng lương thực ở chợ đen hình như rất đắt.
Nếu thực sự giống như những gì đồng chí Hứa Nam Nam nói, vậy tìm đồng chí nông dân để thu mua lương thực lại là ý kiến khá ổn.
Trưởng ban Tiêu dù sao cũng là người đi từ nam chí bắc, cũng nghĩ đây cũng là cách có thể xem là tốt. Nhưng thu mua lương thực có lẽ vẫn sẽ có chút khó khăn, vì dù sao lương thực của các đồng chí nông dân không đủ ăn.
Nhưng cuối cùng ông vẫn dành sự ủng hộ đối với yêu cầu này của Hứa Nam Nam: "Có thể lấy phiếu công nghiệp."
Một số người khác rục rịch.
"Tôi thấy cách của đồng chí Hứa Nam Nam rất tốt. Tôi cũng lấy thêm chút phiếu công nghiệp." Một nam thanh niên cán sự giơ tay nói. Người này có vóc dáng trung bình, trông vô cùng trung hậu, các mối quan hệ hình như cũng không tồi. Anh ta vừa phát biểu thì những cán sự khác cũng nói: "Vậy bọn tôi cũng lấy thêm chút phiếu công nghiệp."
"E rằng không đủ phiếu công nghiệp, chúng ta phải đến ủy ban mỏ để đổi."