Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 262
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 262 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Nam Nam nói: "Chuyện này không thể trốn tránh mãi được. Thị trấn nhỏ bé thế này, sớm muộn gì tin tức cũng sẽ lộ ra thôi. Chị đừng nghĩ nhiều, hơn nữa, việc này họ liệu có làm được không?"
"Em có cách sao?" Chu Phương hỏi.
Hứa Nam Nam đáp: "Chuyện này không vội, chờ đến khi về thị trấn rồi, trước mắt em sẽ không về mỏ ngay, còn phải đi công tác. Chị nói với bên mỏ một tiếng là em phải đi tìm lương thực gấp. Mỏ chúng ta đang rất cần lương thực, chắc cũng không đến mức bắt em về giải quyết chuyện nhà cửa ngay lập tức đâu. Không có sự đồng ý của em, nếu họ tự tiện dọn vào ở là phạm pháp. Mấy ngày này chị giúp em trông chừng Tiểu Mãn, đừng để họ đến gây sự với con bé."
"Yên tâm đi, mỗi ngày đi học, tan học chị sẽ đều để ý. Buổi tối chị cũng sẽ dẫn con bé về ký túc xá ngủ, không để con bé ngủ một mình ở nhà đâu." Chu Phương nói.
Thấy Chu Phương sắp xếp mọi chuyện chu đáo, Hứa Nam Nam vô cùng cảm kích. Người ta coi cô là bạn tốt, sau này cô cũng sẽ hết lòng giúp đỡ Chu Phương.
Có điều cuộc sống của chị ấy còn thoải mái hơn mình, cha mẹ kế của chị ấy cũng không dám gây sự với chị ấy, chủ nhiệm Chu cũng chẳng phải là người dễ động vào.
Biết được Hứa Nam Nam đã có tính toán từ trước, Chu Phương cũng yên tâm phần nào.
Sau khi về đến thị trấn, Chu Phương mang lương thực về mỏ. Hứa Nam Nam cũng tiếp tục đi công tác.
Việc đi công tác đương nhiên là thật, trước khi việc này được giải quyết, cô phải khiến bên mỏ thấy được sự cống hiến của cô, khiến cho mọi người đều biết rằng, khi người nhà cô đang âm mưu chiếm đoạt nhà cửa, thì cô vẫn đang vất vả dãi nắng dầm sương đi tìm lương thực cho mọi người.
Có điều trước khi đi công tác, cô còn phải làm một việc.
Hứa Nam Nam mang theo một ít đồ, đi đến nhà họ Vu.
Từ khi Hứa Nam Nam chuyển nhà, thỉnh thoảng khi tan ca về sẽ biếu ông bà Vu chút đồ ăn, có khi là rau củ theo mùa, có lúc lại là ngũ cốc tinh chế.
Hai ông bà tuổi già neo đơn, cả hai đều là công nhân viên chức, có tiền, không thiếu thốn gì. Nhưng thỉnh thoảng Hứa Nam Nam vẫn mang đồ đến, đó là tấm lòng hiếu thảo của cô dành cho người già, khiến hai ông bà rất hài lòng. Những thứ như bánh bông lan trứng muối mà nhà máy phát cho nhân viên nghỉ hưu, hai ông bà đều đem tặng Hứa Nam Nam.
Họ đối xử với nhau như người thân.
Thấy Hứa Nam Nam đến, ông Vu ngạc nhiên hỏi: "Sao cháu lại đến vào giờ này thế?" Ông cũng đã sống hơn nửa đời người, ông biết tình huống này có gì đó không ổn.
Hứa Nam Nam có chút ưu phiền nói: "Ông Vu ạ, có lẽ lần này cháu phải nhờ ông giúp một việc rồi."
"Chuyện gì cháu cứ nói, giữa chúng ta không cần khách sáo, ở thị trấn này ông vẫn còn chút quen biết."
Ông Vu tưởng rằng Hứa Nam Nam gặp phải chuyện gì khó giải quyết nên mới phải về, phải nhờ cậy các mối quan hệ. Ông ấy ở thị trấn này đã nhiều năm, cũng quen biết được không ít người, đồng đội của con trai ông ấy còn làm việc ở đội vũ trang huyện nữa.
"Không cần nhờ vả quan hệ gì đâu, ông Vu, chỉ là chuyện căn nhà gặp chút rắc rối, đến lúc đó cần ông bà nói lên lập trường và thái độ về việc này."
Hứa Nam Nam đã nói cho ông Vu nghe về sự việc ồn ào sắp tới.
Ông Vu nghe cách giải quyết của cô thì rất kinh ngạc.
Nếu chuyện này xảy ra thì nhà họ Hứa thực sự sẽ ăn trộm gà không thành lại còn mất cả nắm thóc.
"Cháu đã nghĩ kỹ chưa. Nếu làm theo cháu nói, căn nhà ấy của họ sẽ bị thu hồi ngay lập tức. Sau này, nếu có muốn được phân nhà cũng sẽ không dễ dàng như thế nữa."
Hứa Nam Nam bất lực nói: "Cháu cũng không muốn tuyệt tình, nếu không thì những năm gần đây cũng đã không để cho bọn họ làm ầm ĩ như thế."