Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Hứa Nam Nam được nhận nuôi
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 271 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngay cả quản lý khu mỏ cô ta còn sợ, huống hồ là cán bộ nhà nước, vì vậy cô ta vội vàng theo Hứa Kiến Sinh lên xe.
Nhưng trước khi rời đi, cô ta vẫn không quên trừng mắt nhìn con gái một cách hung dữ.
Chuyện lần này, tất cả là do con bé này gây ra, không những không giải quyết ổn thỏa mà còn khiến bọn họ phải chịu nhục nhã thế này.
Hứa Nam Nam nhìn cô ta, khẽ cười. Nụ cười ấy khiến Lý Tĩnh cảm thấy có chút sợ hãi.
Trở về khu tập thể của công nhân mỏ, Lý Tĩnh vẫn còn ấm ức, cảm thấy mình bị Hứa Nam Nam lừa gạt, làm mất mặt.
"Không được, lát nữa tôi nhất định phải đến mỏ hỏi cho ra nhẽ chuyện này."
Hứa Kiến Sinh không nói gì, hắn ta cảm thấy vô cùng đau đầu. Hắn không trách con gái, trái lại còn thấy vợ mình bây giờ ngày càng phiền phức, ồn ào.
Chuyện Lưu Xảo lần trước vào thành phố, hắn ta không tin là không liên quan đến người vợ này.
Vừa về đến cửa, định dọn đồ đạc, nhưng họ lại phát hiện trước cửa đã chất đầy đồ đạc. Bên trong, vài thanh niên và mấy cô bé đang bận rộn dọn dẹp.
Hai người lập tức choáng váng.
Vừa khi Lý Tĩnh và những người khác rời đi, Hứa Nam Nam đã bàn bạc với ông Vu, quyết định sẽ chuyển chủ hộ của căn nhà này sang tên ông Vu.
Trước đây, cô muốn mua nhà, chuyển hộ khẩu ra khỏi khu mỏ, để có thể tự lập hộ rồi đón Tiểu Mãn đến. Nhưng bây giờ xem ra cô đã quá ngây thơ rồi. Không phải cô nói không quan tâm nữa thì người ta thực sự sẽ không đến tìm cô. Dù sao, cô cũng không thiếu chút lương thực cung cấp cho Tiểu Mãn. Cứ để Tiểu Mãn sống ở thành phố, còn hộ khẩu thì ở quê. Cô cũng chẳng cần phần lương thực của sáu người bên kia, cô vẫn có thể nuôi được Tiểu Mãn. Đợi sau này Tiểu Mãn thi đỗ, có một công việc chính thức hay thi đại học đều được. Đến khi ấy, hộ khẩu đương nhiên cũng sẽ chuyển đến thành phố.
Hứa Nam Nam đã nói cho ông Vu nghe những suy nghĩ này của mình.
Ông Vu trầm mặc một lúc lâu, nét mặt lộ vẻ đấu tranh: "Chuyện này vốn dĩ ông định đợi một thời gian nữa mới nói, nếu không người ta sẽ nghĩ chúng ta thừa nước đục thả câu. Nam Nam à, hay là cháu với Tiểu Mãn chuyển đến nhà ông đi, coi như là ông nhận nuôi các cháu."
"Ông Vu, ông nói muốn cháu và Tiểu Mãn về nhà họ Vu sao?"
"Khà khà, ông cũng chỉ nói vậy thôi, cháu và Tiểu Mãn cứ cân nhắc kỹ nhé. Có điều, ông cũng thành thật với cháu, ông và bà Vu nhà cháu sớm đã có suy nghĩ này rồi. Ông bà không có con cháu, theo cách nói ở quê cháu thì chính là tuyệt tự. Những năm gần đây bà Vu không được khỏe cũng là vì nỗi lòng này. Hai chị em cháu sống với chúng ta cũng tốt, ông bà rất thích các cháu. Nếu như có thể nhận hai cháu làm cháu gái, vậy thì sau này nhà họ Vu bọn ông cũng không còn gì phải lo lắng nữa rồi."
Ông Vu xúc động nói, giọng ông ấy có chút nghẹn ngào.
"Nếu như hai cháu không muốn... Ông bà cũng không ép buộc." Ông ấy cũng hiểu rằng chẳng có mấy người có thể chấp nhận việc thay đổi tổ tiên.
"Ông Vu, chúng cháu đồng ý." Hứa Nam Nam nghiêm túc nói. "Hoàn cảnh của cháu và Tiểu Mãn ông cũng biết rồi, chẳng có một ngày nào được sống yên ổn. Nếu ông bà có thể nhận chúng cháu, vậy thì sau này bọn họ cũng chẳng còn tư cách gì để đến tìm chúng cháu nữa."
Người nhà họ Hứa đã đối xử như vậy, cô từ lâu đã không còn coi bọn họ là người thân nữa rồi. Vì vậy, việc nhận nuôi này, đối với cô thế nào cũng được. Hơn nữa, kiếp trước cô là một đứa trẻ mồ côi, kiếp này cũng gần giống vậy, chỉ là có thêm một Tiểu Mãn mà thôi.
Bây giờ có thêm hai người thân nữa, dù cho chỉ là nhận nuôi cô cũng sẵn lòng đồng ý. Sau này cô sẽ có người lớn quan tâm mình.
"Có điều, về phía Tiểu Mãn, tối nay cháu sẽ nói chuyện với em ấy thử. Em ấy không ở nhà, cháu cũng không thể tự ý đồng ý thay em ấy được."
"Được rồi, được rồi, cần phải suy nghĩ kỹ càng, đây là việc lớn mà."