281. Bữa sáng ấm áp và gia sự nhà họ Hứa

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Bữa sáng ấm áp và gia sự nhà họ Hứa

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 281 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm sau, chưa kịp ra ngoài thì bà Vu đã mang bánh bao và cháo đến. Bà lo lắng hai đứa nhỏ không có thời gian nấu nướng, sẽ bị đói.
Hứa Nam Nam nhìn những món bà Vu mang đến, lòng trở nên phức tạp hỗn loạn. Trước đây điều cô ngưỡng mộ nhất là khi bạn học cùng lớp được người nhà mang đồ ăn đến, còn bản thân thì oán trách đồ ăn ở nhà không ngon chút nào, nhưng lại không biết rằng có những người ngay cả bữa ăn tềnh toàng của gia đình mình còn không có mà ăn.
Cô không nói lời cảm ơn, chỉ lặng lẽ nhận lấy bánh bao của bà Vu, rồi ngồi ăn trên chiếc bàn nhỏ trong sân. Cắn được hai miếng, cô cười nhìn bà Vu: "Bà nội, bánh bao này ngon quá."
Bà Vu sửng sốt một chút, môi run run đôi chút rồi mới híp mắt nói: "Ăn ngon là tốt rồi, ngày mai bà lại làm cho bọn cháu ăn."
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp Hứa Nam Nam được ăn bữa sáng do "người nhà" nấu, sự thèm ăn của Hứa Nam Nam tăng vọt. Cô và Hứa Tiểu Mãn cùng ăn sạch cháo và bánh bao, không còn lại chút nào.
"Chị ơi, bữa nào chúng ta làm bánh bao cho bà nội ăn đi chị."
Vừa rồi nghe thấy Hứa Nam Nam đổi cách gọi, cô bé cũng thay đổi cách gọi theo. Cảm thấy gọi ra cũng không ngượng nghịu cho lắm.
Hứa Nam Nam mím môi cười: "Sau này còn nhiều cơ hội, không chỉ làm bánh bao, còn có thể làm sủi cảo, nấu canh… tay nghề của chị giỏi lắm đấy."
Hứa Tiểu Mãn nghe vậy, miệng cũng bắt đầu chép chép, đầy vẻ mong chờ.
Sáng sớm vừa đến hầm mỏ, Chu Phương ở văn phòng ủy ban mỏ nhìn thấy Hứa Nam Nam đi ngang qua, chị ấy chạy lại vài bước để kể cho cô nghe một vài tin tức.
Hứa Nam Nam không hề có hứng thú với chuyện của gia đình họ Hứa, nhưng Chu Phương lại kể rất phấn khởi, nên cô cũng nghiêm túc lắng nghe.
Cuối cùng, Chu Phương hít một hơi nói: "Tối hôm qua mọi người không ai được ngủ ngon lành, sau cùng vẫn là Chủ nhiệm Hứa qua nói gì đó họ mới nín khóc. Đêm hôm, tiếng khóc nghe đáng sợ lắm. Hồi nãy quản lý Lý còn phải gọi Chủ nhiệm Hứa sang vì chuyện khiếu nại đấy. Em nói xem việc này ầm ĩ lên đúng thật là khó coi."
Hai người còn đang nói chuyện thì Hứa Kiến Sinh từ văn phòng ủy ban mỏ đi ra, nhìn thấy Hứa Nam Nam, hắn ta lập tức quay đầu sải bước rời đi.
Hứa Kiến Sinh không về phòng, mà lại đến ký túc xá.
Hai mắt Lý Tĩnh sưng to như quả óc chó, khi thấy hắn ta đi tới thì cô ta còn cảm thấy có chút hờn giận. Ở nhà xảy ra việc lớn như vậy, một người đàn ông như anh ta nói đi là đi luôn, không thèm bận tâm gì hết.
Hứa Kiến Sinh rút ra một điếu thuốc, ngồi ở mép giường, cũng không dỗ dành cô ta, đợi đến lúc Lý Tĩnh sắp không nhịn được nữa, hắn ta nói: "Cô thu dọn đồ đạc đi, qua hai ngày nữa chúng ta về quê."
Trái tim Lý Tĩnh đột nhiên thắt lại: "Về quê làm gì? Tôi không về." Nếu để bà cụ biết chuyện thì chắc chắn sẽ không tha cho cô ta.
"Cô không phải chê chỗ này ở chen chúc khó chịu sao? Về quê ở đi, ở đó rộng rãi."
"Hứa Kiến Sinh, anh định đuổi tôi về quê à?" Lý Tĩnh tức đến nỗi hô thẳng họ tên hắn ta.
"Anh có lương tâm không vậy, mấy năm nay tôi làm trâu làm ngựa cho nhà họ Hứa các anh, sao anh lại đối xử với tôi như vậy?" Cô ta tủi thân chảy nước mắt. Dáng vẻ ấy trông rất đáng thương.
Hứa Kiến Sinh nhìn dáng vẻ này của cô ta, trong lòng cũng rất khó chịu.
Bao nhiêu năm làm vợ chồng, chắc chắn là hắn ta có thích Lý Tĩnh. Vào lần đầu tiên gặp nhau, hắn ta đã cảm thấy người phụ nữ này khác với những người phụ nữ ở nông thôn khác, phóng khoáng và cũng xinh đẹp. Rất giống những người phụ nữ trên thành phố.
Khi biết đây là vợ mình, trong lòng hắn ta vui mừng khôn xiết. Người ta cứ tưởng hắn ta sẽ không về nữa, còn bằng lòng gả cho hắn ta, tấm lòng chân thành biết bao. Mấy năm nay hắn ta cũng sẵn lòng đối xử tốt với Lý Tĩnh, mọi việc trong nhà đều để cô ta làm chủ.