287. Thím Lưu ra chiêu

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 287 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thời buổi này đâu có chuyện con gái gánh vác gia đình. Con gái nhà ai mà gánh vác nổi? Không có anh em, sau này gả về nhà chồng cũng bị nhà chồng khinh thường, gièm pha. Nhìn bà nội cháu mà xem, gặp phải mẹ chồng như bà ta, không có anh em thì cháu sẽ bị bà ấy hành hạ đến chết."
"Ý thím là gì, ý thím là tất cả mẹ chồng đều có thể giống bà c*̣ sao?" Hứa Nam Nam cười lạnh hỏi.
Lưu Xảo cũng không tức giận, thở dài nói: "Cháu vẫn còn trẻ, chưa thấy hết các kiểu mẹ chồng đâu, chỉ thấy quanh quẩn trong thôn mình thôi. Có mẹ chồng nhà nào mà không hành hạ con dâu chứ? Như bà nội cháu là còn nhẹ đấy. Nhưng dù vậy chúng ta cũng phải nịnh nọt bà ta để sống qua ngày. Cháu nói xem, nếu sau này cháu bị nhà chồng ức h**p, ai sẽ đứng ra bênh vực cho cháu? Là Tiểu Mãn ư? Tính nó còn thật thà hơn cả cháu nữa. Dựa vào ông bà nội mà cháu mới nhận à? Họ đã lớn tuổi rồi, nói một câu khó nghe thì cũng không sống được mấy năm nữa. Dù còn sống thì tuổi cũng cao, có thể quản được chuyện gì chứ?"
Hứa Nam Nam cười như không cười nhìn cô ta.
Lưu Xảo rũ mắt xuống: "Thím cũng không dài dòng với cháu nữa, dù thế nào thì Long Long cũng gọi cháu một tiếng chị, là chị em ruột thịt, có đánh gãy xương cốt thì vẫn liền gân, sau này thế nào cũng sẽ đứng ra giúp cháu. Hơn nữa, chỉ có con trai mới có thể kéo dài huyết mạch, cháu cũng không muốn đến đời cháu và Tiểu Mãn ở gia đình đã nhận cháu làm con nuôi kia thì tuyệt hậu đúng không?"
Lời đã nói đến nước này rồi, Hứa Nam Nam nào còn không hiểu được toan tính trong lòng cô ta nữa. Cô chỉ nghĩ, nếu để bà c*̣ biết cô con dâu này muốn cho cháu nội của bà ta đi làm con thừa tự nhà khác, không biết bà ta sẽ có vẻ mặt như thế nào nhỉ.
"Thím muốn để Long Long đi làm con thừa tự à? Thím không sợ bà c*̣ liều mạng với thím sao?"
"Long Long là do thím sinh ra, đương nhiên thím có quyền làm chủ trong chuyện này." Hộ khẩu đã chuyển ra ngoài rồi, cô ta muốn chia nhà, người khác cũng không thể nói bậy được.
"Nhỏ Hai à, thím ba là vì muốn tốt cho cháu đấy. Có một người anh em luôn tốt hơn so với một mình tự chống đỡ, Long Long đã mười ba tuổi rồi, hai năm nữa sẽ thành niên, cũng không cần cháu phải gánh vác, thím và chú ba của cháu cũng có thể nuôi sống thằng bé, như thế thì có lợi biết bao đúng không?"
Không cần nhọc lòng bất cứ chuyện gì cũng có một người anh em, sau này còn có một chỗ dựa. Đúng là có lợi. Hứa Nam Nam mỉm cười, kiên quyết lắc đầu: "Thím Lưu à, chắc là thím vẫn chưa biết nhỉ, bây giờ Mai Tử không còn ở trong nhà bác cả và bác dâu cả của chị ta nữa rồi, một mình sống trong ký túc xá độc thân, ăn cơm cũng ăn ở nhà ăn, tiền lương mỗi tháng đều tự giữ lấy. Vì chuyện này mà chị ta đã làm ầm ĩ với bác dâu cả của mình một trận đấy. Thím nghĩ mà xem, bác dâu cả đã nuôi chị ta bao nhiêu năm, lại đối xử với chị ta tốt biết bao nhiêu. Nói bỏ mặc thì chị ta bỏ mặc ngay. Cháu cũng không dám nghe theo thím, nếu không lại nuôi ra một Mai Tử thứ hai, khi đó cháu sẽ tủi thân biết mấy đấy. Hơn nữa, thím ba à, trước khi 'đẩy mạnh tiêu thụ' con cái thì thím vẫn nên dạy con mình cho tử tế đi. Chỉ dạy toan tính thì không được đâu, thím phải dạy con mình cách làm người nữa."
Sắc mặt Lưu Xảo dần dần đỏ lên, ánh mắt cũng ác liệt hơn.
Khi nghe Hứa Nam Nam nhắc đến tình hình của Hứa Mai Tử, cô ta lập tức biết chuyện phòng ở chắc chắn không thành. Trong lòng cô ta lập tức cảm thấy có thứ gì đó đè nặng lên, lồng ngực nặng trĩu, buồn bực đến phát hoảng.