289. Hứa Kiến Sinh hay tin con gái đổi họ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Kiến Sinh hay tin con gái đổi họ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 289 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đối với việc mình mang họ gì, cô cảm thấy không quan trọng, cốt yếu vẫn là bản tính con người. Nếu là người không có lương tâm, dù có cùng họ với vua chúa thì cũng vô ích.
Cứ chần chừ mãi như vậy, cũng sắp đến giờ tan tầm, Hứa Nam Nam dứt khoát ra ngoài mua ít hạt dưa và mứt trái cây mang về, chia cho các đồng chí ở bộ phận vật tư và ủy ban mỏ cùng ăn, coi như một chuyện đáng chúc mừng.
Hứa Kiến Sinh biết được tin này cũng là từ ủy ban mỏ. Khi hắn ta đến gặp lãnh đạo ủy ban mỏ để thương lượng chuyện phân phối lương thực thì thấy người ở ủy ban mỏ đang ăn vặt, còn bàn tán về chuyện của Nam Nam.
Họ nói sau này không thể gọi là Tiểu Hứa nữa, mà phải gọi là Tiểu Vu.
Hứa Kiến Sinh nghe mà như lọt vào sương mù, vẫn là Lý Thành Văn gọi hắn ta vào văn phòng, câu đầu tiên anh ấy nói là: "Về chuyện của đồng chí Hứa Nam Nam, tôi hy vọng anh đừng để nó ảnh hưởng đến công việc."
Hứa Kiến Sinh hơi ngơ ngác: "Chuyện gì vậy?"
"Anh không biết sao?" Lúc này Lý Thành Văn cảm thấy hơi xấu hổ. Chuyện lớn như vậy, anh ấy cứ tưởng Hứa Kiến Sinh đã biết, lo lắng Hứa Kiến Sinh sẽ đi tìm Hứa Nam Nam tính sổ, vì vậy mới gọi hắn ta tới làm công tác tư tưởng trước.
Rốt cuộc vẫn là học trò của thầy, cũng coi như là sư muội nhà mình. Dù rằng ngoài mặt không thể chiếu cố, nhưng trong tối vẫn có thể âm thầm giúp đỡ một chút. Thế nhưng kết quả lại hoàn toàn trái ngược.
Anh ấy bưng ly sứ tráng men lên, nhấp một ngụm trà để thanh giọng.
"Đồng chí Hứa Nam Nam, ừm, bây giờ có lẽ phải gọi là đồng chí Vu Nam Nam mới đúng, cô ấy vừa mới qua đây làm thủ tục chuyển đổi hộ khẩu, đã chuyển đến ủy ban cư trú bên đường Xây Dựng rồi."
Hứa Kiến Sinh nghe được ý chính: "Gì mà Vu Nam Nam?"
"Đồng chí Hứa Nam Nam nói cô ấy đã làm con thừa tự cho một hộ gia đình họ Vu. Là một đôi vợ chồng già. Sau này cô ấy và em gái cô ấy sẽ gọi hai người đó là ông nội và bà nội. Nhưng bây giờ chúng ta cũng không gọi đó là thừa tự, mà gọi là nhận nuôi."
Lý Thành Văn cố gắng hết sức để nói chuyện này sao cho hợp lý một chút.
Kết quả là Hứa Kiến Sinh càng nghe càng kích động: "Cái gì mà nhận nuôi, bọn chúng cũng không phải trẻ mồ côi, tôi và mẹ chúng vẫn còn sống đây này."
Hắn ta nắm bàn tay lại thành nắm đấm, khớp xương vang lên răng rắc. "Chưa từng nghe qua chuyện cha mẹ vẫn còn sống mà con cái có thể đến nhà khác làm con thừa tự."
"Khụ khụ, chuyện này chúng tôi cũng không rõ. Dù sao thì hộ khẩu của cô ấy cũng có người tiếp nhận rồi, chúng tôi chỉ chuyển hộ khẩu đi, tiện thể viết cái chứng minh, chứng minh rằng nơi này của chúng ta có một đồng chí như vậy tồn tại thôi, vì thế họ gì trên hộ khẩu thì cũng là tự do của người đó."
Nhìn thấy dáng vẻ như muốn ăn thịt người của Hứa Kiến Sinh, Lý Thành Văn khẽ mím môi, cảm thấy bản thân không nên nói quá nhiều: "Chủ nhiệm Hứa à, chỗ tôi còn có việc khác, hay là anh cứ đi làm việc của mình trước? Thật ra thì chuyện này cũng không có gì. Đó cũng không phải là trường hợp đầu tiên ở mỏ sắt của chúng ta."
Hứa Kiến Sinh không nghe lọt bất cứ lời nào nữa, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong.
Hắn ta chỉ biết một chuyện. Sau này con gái đã không còn là con gái của hắn ta nữa. Thật sự là như vậy.
Sau này, con bé sẽ là con gái của nhà khác. Họ cũng đổi rồi, đến cả hộ khẩu cũng đã chuyển sang nhà người ta rồi.
Không quan tâm con bé có còn nhận người cha này hay không, dù sao thì sau này nó cũng không còn quan hệ gì với hắn ta nữa.
Hắn ta đi lang thang không mục đích trong mỏ, ai chào cũng không nhìn lại.