Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 29
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Người trong nhà lại đi tặng quà cho người ngoài, mà một người đứng đầu như bà ta lại không hề hay biết, quả thực là coi thường uy quyền của bà ta.
“Cái con nhỏ chết tiệt này, để xem hôm nay mày còn cứng miệng đến đâu!” Bà cụ đứng dậy, định ra tay đánh.
Hứa Nam Nam nào phải kẻ ngốc, cô bé chạy thẳng ra bên ngoài. Còn không quên hét lớn: “Bà đánh đi, bà mà dám đánh thì cháu dám làm ầm lên đấy! Cháu còn làm ầm như lần trước, để cho cả thôn thấy người làm bà như bà ngày nào cũng hành hạ cháu gái mình!”
Bà cụ nghe vậy, lập tức nghẹn ứ cục tức trong lòng, không thể nào trút ra được.
“Được lắm, cánh mày cứng rồi đấy, dám cả gan khiêu khích tao ư? Mày giỏi như thế, vậy thì sau này đừng hòng ăn một hạt cơm nào của nhà này, ngay cả Tiểu Mãn cũng đừng mơ được ăn!”
Hứa Nam Nam cười khẩy một tiếng, việc có cơm ăn hay không cũng đâu phải do bà cụ quyết định.
Trải qua mấy lần đối đầu, Hứa Nam Nam cũng nhận ra rằng thực chất bà cụ cũng chẳng lợi hại đến thế. Bà ta tự tin như vậy, chắc hẳn là vì từng giúp đỡ Hồng quân, và cái tiếng tăm đó trong thôn đã tạo nên địa vị cho bà cụ nhà họ Hứa. Nhưng hai điều này, trong mắt Hứa Nam Nam đều chẳng đáng là gì.
Có đầy người từng giúp đỡ Hồng quân, không nói đâu xa, ngay cả Hứa Kiến Sinh còn tòng quân đánh giặc cơ mà. Bà giúp Hồng quân, chẳng phải khi đó người ta đánh giặc vì nhân dân sao? Cứ mãi dùng để khoe khoang, thậm chí còn tác oai tác quái sao? Còn về địa vị cao, già mà không nên nết thì cũng chẳng đáng để người khác kính trọng.
Dù sao thì bề trên và người già vẫn có sự khác biệt rõ rệt. Bề trên là người đáng được kính trọng. Còn người già, chỉ đơn giản là những người đã trở nên già đi mà thôi. Rõ ràng, bà cụ thuộc vế sau.
Bịt tai làm ngơ trước lời uy hiếp của bà cụ, Hứa Nam Nam lại vào trong phòng dạy Hứa Tiểu Mãn viết chữ. Nhân lúc Hứa Tiểu Mãn không chú ý, cô bé “lấy” trứng kho và bánh ngọt từ trong ngăn kéo ra, cùng Hứa Tiểu Mãn thân mật ăn uống.
Chờ sau khi bà cụ làm thức ăn xong, cô bé chạy ra ngoài. Nhân lúc bà cụ không chú ý, cô vội vàng lấy một bát cháo lớn trong nồi, cầm thêm hai ổ bánh ngô rồi chạy vào phòng, đóng cửa lại.
Ăn bánh ngọt và trứng kho xong, Hứa Tiểu Mãn đã no căng bụng. Hứa Nam Nam ăn hết bát cháo, rồi chia bánh ngô cho Hứa Tiểu Mãn, mỗi người một cái. “Để dành, chiều đói thì ăn.” Đây là những thứ cô bé đáng được hưởng, tuyệt đối sẽ không để những người kia được lợi.
Bà cụ nhanh chóng phát hiện hành động của Hứa Nam Nam, nổi trận lôi đình ở bên ngoài, tức giận dùng sức đập cửa phòng nhỏ.
Căn phòng này trước đây vốn là phòng chứa củi, được đắp thêm đất nên trông lụp xụp, cánh cửa nhỏ thì lung lay sắp đổ. Bị bà cụ đập như vậy, trông cứ như có thể sập bất cứ lúc nào.
Hứa Tiểu Mãn sợ đến mức bật khóc nức nở. Hứa Nam Nam ôm chặt cô bé, trong lòng thầm nghĩ, nhất định phải rời đi, phải rời khỏi cái nơi này!
Cuối cùng, bà cụ cũng không nỡ đập hỏng cửa nhà mình. Sau khi trút hết cơn giận, bà ta quay lại nhà chính ăn cơm.
Nhưng vì Hứa Nam Nam, tâm trạng của bà cụ luôn không vui. Trương Thúy Cầm lên tiếng: “Mẹ, chuyện này phải để anh cả xử lý thôi. Dù sao anh cả cũng là bố nó, có đánh chết nó cũng chẳng sao. Nếu không thì mình tìm cơ hội, bảo anh cả đưa mấy đứa nhỏ về đây một chuyến nhé?”
Trương Thúy Cầm nhớ con, tháng này Hứa Kiến Sinh về nhà mà không đưa mấy đứa nhỏ về, trong lòng cô ta có hơi khó chịu, cứ thấp thỏm mong chờ. Đúng lúc nhân cơ hội này để Hứa Kiến Sinh về đây thêm lần nữa.
Bà cụ vốn là người thông minh, bà ta tức giận nói: “Trở về một chuyến, dọc đường không tốn tiền ư? Cô bỏ tiền ra mà đi!”
Trương Thúy Cầm vội vàng cúi gằm mặt, không dám hé răng.
Trong phòng tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng ăn cơm, và tiếng hừ hừ đầy tức giận của bà cụ.
Cái con nhỏ chết tiệt này, nhất định phải dạy dỗ cho đàng hoàng mới được.
Hứa Nam Nam không hề hay biết những suy nghĩ trong lòng bà cụ. Nhưng thật kỳ lạ, mấy ngày tiếp theo, trong nhà lại rất bình yên, dường như không còn ai truy cứu chuyện đổi công việc của cô nữa.
Hứa Nam Nam cảm thấy lạ lùng, nhưng cũng không thể tìm ra điểm bất thường nào. Dù sao thì, những ngày tháng có thể bình yên như vậy cũng là một chuyện tốt, nhất là bây giờ cô làm việc ở khu nuôi trồng trên núi, bình thường khá tự do. Sau khi làm việc xong, cô còn có thể đi loanh quanh trong núi. Thỉnh thoảng, cô còn trò chuyện với Hạ Thu Sinh.