295. Chương 295

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 295 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chủ nhiệm Chu gật đầu liên tục: "Bà nội của cháu khách sáo như vậy làm gì chứ."
"Nói là muốn cảm ơn trước đây dì đã chăm sóc cho cháu ạ." Hứa Nam Nam cười nói.
Đứa nhỏ có người quan tâm với đứa nhỏ không có người quan tâm quả là khác biệt. Trong lòng chủ nhiệm Chu thầm nghĩ.
Chờ Hứa Nam Nam đi rồi, chị Mã của hội liên hợp phụ nữ lập tức nói: "Chủ nhiệm Chu ơi, chuyện đó là thật sao, con gái của chủ nhiệm Hứa đã đi làm con thừa tự cho nhà khác rồi ư? Không phải nói chủ nhiệm Hứa mới có ba đứa con gái thôi sao? Đứa nhỏ đang nuôi bên người mới chỉ sáu, bảy tuổi. Lại để hai đứa con gái lớn đi làm con thừa tự của nhà người ta. Trong mỏ có người nói rằng Hứa Nam Nam… đồng chí Hứa Nam Nam vì căn nhà của người ta nên mới đi làm cháu gái của người ta, có đúng như vậy hay không?"
Chủ nhiệm Chu nhíu mày khi nghe thấy những lời đồn đại như thế này: "Chuyện này truyền ra từ nơi nào?"
"Từ phía công đoàn truyền ra, sáng nay lúc đến nhà ăn gọi cháo thì gặp phải đồng chí bên công đoàn, người đó còn hỏi tôi, mà tôi có biết gì đâu chứ."
"Vớ vẩn! Đừng nói là không có chuyện này, cho dù có thì đó cũng chẳng phải chuyện gì đáng xấu hổ. Hai năm trước, có người vì một miếng ăn mà làm vợ của người ta cũng không thấy ai nói gì, bây giờ lại đến nói ra nói vào."
Chị Mã ngượng ngùng cười.
Ở trong hầm mỏ này, không ít phụ nữ làm vợ những người đàn ông độc thân đều được cưới về trong thời kỳ nạn đói mấy năm trước.
"Tôi luôn cảm thấy chuyện này lan truyền thật không hay chút nào. Không biết là ai rảnh rỗi sinh nông nổi, đồn thổi chuyện này khắp nơi."
Chủ nhiệm Chu cười lạnh một tiếng: "Còn không phải là mấy kẻ ghen ghét, đố kỵ hay đỏ mắt với người khác đấy ư, cái này gọi là không ăn được nho thì nói nho chua."
Khi Hứa Nam Nam trở lại văn phòng, cô cũng nghe chị Liễu nói về tin tức này.
Người của bộ phận vật tư biết rất rõ về chuyện Hứa Nam Nam được nhận làm con thừa tự. Dù sao thì Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh làm cha mẹ mà lại đến nông nỗi đó thì quả là thất bại. Về phần nhà ở của Hứa Nam Nam, ngay cả quản lý cũng không dám tơ tưởng, vậy mà hai vợ chồng đó không quan tâm đến tình trạng sức khỏe của Hứa Nam Nam, chỉ biết chăm chăm đòi nhà.
Là một người biết ngọn ngành câu chuyện nên chị Liễu rất tức giận khi nghe bên ngoài đồn thổi những lời ác ý đó.
Tiểu Trương lại gần: "Tức giận làm gì, bị chó mắng, chị còn có thể mắng lại chó hay sao?"
"Cái miệng này của anh cuối cùng cũng nói được lời hay rồi đấy."
Chị Liễu cười nói.
Hứa Nam Nam mỉm cười che miệng, nhìn hai người họ đấu võ mồm, tâm trạng của cô lại tốt hơn. Ban đầu cô cũng không để chuyện này bận tâm, hơn nữa cũng chỉ là những kẻ rảnh rỗi sinh chuyện mà thôi, không đáng để cô phải tức giận.
Trái lại, Lý Vỹ Minh cà lăm chạy đến bên cạnh cô, đưa cho cô một bao hạt dưa.
Chị Liễu vừa thấy thế thì khẽ nháy mắt với Hứa Nam Nam.
Tình huống gì vậy?
Hứa Nam Nam cũng ngớ người ra. Lý Vĩ Minh thấy vậy thì giải thích, với vẻ mặt chất phác pha chút ngượng ngùng: "Không phải đâu, tôi thấy người khác nói xấu đồng chí Hứa Nam Nam nên sợ em tức giận, ăn chút hạt dưa cho khuây khỏa."
"Ôi chao, sao tôi không thấy Tiểu Lý săn sóc chúng tôi như thế này nhỉ. Tiểu Lý à, cậu làm người quá thành thật rồi." Chị Liễu nói với vẻ đầy ẩn ý.
Mặc cho chị Liễu nói cái gì, Lý Vĩ Minh một câu cũng không nói. Chỉ là thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Hứa Nam Nam, khiến cho Hứa Nam Nam có chút xấu hổ.
Đồng chí Lý Vĩ Minh này bị gì vậy.
Cô cũng không muốn yêu đương ở chỗ làm đâu.
Vào giờ nghỉ trưa, Hứa Nam Nam cầm hộp cơm chuẩn bị đi lấy cơm, chị Liễu và Tiểu Trương đều nháy mắt ra hiệu cho cô, sau đó cùng nhau ra khỏi cửa. Cô ho khan vài tiếng, vội vàng chạy ra ngoài.