298. Chương 298

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 298 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chu Phương cứ nằng nặc níu lấy tay cô.
Thấy vậy, Hứa Nam Nam cũng đành chịu không nói thêm được gì. Đồ đạc đã mua rồi, nếu không cho mang theo thì cũng khó xử cho mấy dì Chu.
Khi mấy người họ ra khỏi khu mỏ, liền gặp ngay một người đàn ông đang đèo một cô gái trên chiếc xe đạp, phóng vút qua họ.
Chiếc xe đạp chạy rất nhanh, mấy người chủ nhiệm Chu không kịp nhìn rõ mặt, nhưng Hứa Nam Nam thì nhận ra cô gái ngồi sau xe chính là Hứa Hồng.
Hứa Hồng cũng đã nhìn thấy bọn họ.
Thấy họ đang xách đồ, Hứa Hồng đoán chừng là đi ăn uống bên ngoài. Nghĩ đến cảnh mình bị giam lỏng ở nhà, còn Hứa Nam Nam lại được ra ngoài ăn uống vui vẻ cùng người khác, trong lòng cô ta vô cùng khó chịu.
Cô ta ngồi sau xe vặn vẹo người liên tục, Lưu Hồng Quân đạp xe phía trước không nhịn được bèn dừng xe lại.
“Làm gì vậy?”
Lưu Hồng Quân bực bội hỏi.
“Không có gì, tớ vừa mới nhìn thấy cái thứ sao chổi kia, tâm trạng tớ không tốt.” Hứa Hồng chu môi nói.
Lưu Hồng Quân lập tức nhìn ngó hai bên: “Ở đâu, để tớ xem cái sao chổi nhà cậu mặt mũi thế nào.”
“Đi qua lâu rồi.” Hứa Hồng hừ một tiếng. Cô không thể để Lưu Hồng Quân nhìn thấy Hứa Nam Nam được. Con nhỏ chết tiệt kia chẳng hiểu sao da dẻ càng ngày càng trắng, khí chất cũng hơn hẳn, đúng như người xưa nói, mặt mũi ngày càng có tướng phú quý.
Với tính nết của Lưu Hồng Quân, nhỡ đâu vừa nhìn thấy đã thay lòng đổi dạ thì sao?
“Rốt cuộc bao giờ cậu mới dẫn tớ về nhà cậu?” Đột nhiên cô ta có chút phiền muộn hỏi. Bây giờ tình hình trong nhà ngày càng tệ đi, cô ta cũng không dám chắc sau này sẽ ra sao nữa. Không bằng nhân cơ hội bây giờ mau chóng định đoạt. Sau này coi như cô ta cũng không cần nhìn sắc mặt vợ chồng bác cả nữa.
Đợi khi cô ta thành con dâu phó bộ trưởng bộ vũ trang huyện, sau này còn không phải sẽ vênh váo khắp cái thị trấn này à? Cả nhà ông Hứa ai cũng phải nịnh nọt cô ta.
Trong mắt Lưu Hồng Quân lóe lên một tia mất kiên nhẫn, hắn cười nói: “Sao lại gấp gáp thế, chẳng phải tớ đã nói rồi sao, gần đây công việc của cha tớ có chút điều chỉnh, đang là thời điểm then chốt.”
“Điều chỉnh gì cơ? Không phải đã là phó bộ trưởng rồi sao, vẫn còn có thể điều chỉnh sao?” Hứa Hồng nói đến đây bỗng khựng lại, vui vẻ hỏi: “Chẳng lẽ là sắp thăng chức?”
Nếu như thật sự thành bộ trưởng bộ vũ trang huyện, vậy chẳng phải cô ta cũng được thơm lây một bước sao?
Chức trưởng với chức phó khác biệt vô cùng lớn.
Lưu Hồng Quân đắc ý nói: “Chứ còn gì nữa, ở cái huyện này, lý lịch của cha tớ là dày dặn nhất, ngoài ông ấy ra, không có ai có thể ngồi lên vị trí này. Trừ khi...”
“Trừ khi gì?” Hứa Hồng lo lắng hỏi.
Lưu Hồng Quân lắc đầu: “Không có gì, trừ khi cấp trên điều người từ nơi khác đến, nhưng mà có lẽ sẽ không điều người tới đâu.” Hắn thầm nghĩ: Tuyệt đối đừng điều người tới, hãy để cha hắn leo lên nữa, thế thì đời này sau này sẽ không phải lo gì nữa.
Hứa Hồng vuốt ngực. Trong lòng cũng âm thầm cầu nguyện, nhất định phải để cho cha chồng tương lai của cô ta được thăng chức.
“Vậy chúng ta coi như đã nói trước rồi nhé, chỉ cần chuyện của cha cậu ổn thỏa, tớ sẽ đến thăm cha mẹ cậu.”
“Biết rồi, biết rồi. Tớ có bao giờ không nghe lời cậu đâu, lần này cậu bảo tớ đưa cậu về, chẳng phải tớ cũng đưa về rồi đây sao?”
Lưu Hồng Quân nói qua loa cho xong chuyện. Trong lòng hắn cảm thấy thật buồn cười. Một con nhóc nhà quê, dáng dấp cũng chỉ tàm tạm, sao cứ tự tin có thể bước chân vào cửa nhà bọn họ như vậy. Cho dù hắn có đồng ý, mẹ hắn cũng sẽ cầm chổi quét ra thôi.
Nhưng mà toàn bộ lớp học, chỉ có cô nàng này có thể chơi bời một chút, trước cứ vậy đã.
Đến khu mỏ, Hứa Hồng kiêu ngạo bước xuống từ sau xe Lưu Hồng Quân. Cô ta thẹn thùng vẫy tay với hắn, chờ hắn chạy xe đi rồi mới sải bước nhanh vào khu mỏ.