Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 302
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 302 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chủ nhiệm Chu nghĩ về hai ông bà, quay sang nói với Vệ Quốc Binh: "Hứa Nam Nam đến ở nhà này, đúng là tốt nhiều hơn hại."
Trước đây bọn họ còn lo lắng sau này Hứa Nam Nam phải gánh vác hai ông bà cụ, có gánh nặng. Bây giờ xem ra cũng không hẳn là vậy.
Vệ Quốc Binh gật gù như có điều gì suy nghĩ: "Hẳn là có chút bản lĩnh, bằng không hai ông bà già cô quạnh cũng không giữ được hai căn nhà tốt như thế."
"Đúng rồi, nói tới cái này, tôi nhớ ra rồi." Chủ nhiệm Chu đột nhiên vỗ tay cái bốp, làm Chu Phương giật nảy mình: "Cô, cô nhớ ra cái gì thì nói luôn đi, đừng dọa cháu chứ."
"Cháu đừng có chen vào." Chủ nhiệm Chu bây giờ ngay cả cháu gái cũng không thèm để ý, nheo mắt nói: "Đây là chuyện từ rất nhiều năm trước rồi, nghe nói là có một đôi vợ chồng để giữ được nhà, còn kinh động đến cả bộ đội và chính quyền huyện. Nói chung là gây náo động lớn lắm. Có khi chính là ông bà cụ Vu này đấy."
Vệ Quốc Binh gật đầu: "Tôi cảm thấy rất có khả năng."
Chu Phương nghe mà hoang mang: "Cô, vậy đó là chuyện tốt hay là chuyện xấu?"
"Cháu nói xem?"
Chủ nhiệm Chu cười một tiếng.
Đừng thấy bình thường chẳng có gì, đến lúc thật sự gặp chuyện, có một chút mối quan hệ tốt hơn tất cả.
Hứa Nam Nam phát hiện chuyện cô đi làm con thừa tự đột nhiên không còn ai nhắc đến nữa, ngược lại có một chuyện khác khá là thú vị để mọi người mang ra bàn tán trong nhà ăn.
Chuyện là cháu gái lớn nhà chủ nhiệm Hứa, bây giờ đang rất nổi bật, hình như là quen với người ở bên trụ sở lớn kia kìa.
Hứa Hồng sắp mười tám tuổi rồi, ở thời đại này mười tám tuổi là có thể kết hôn, mười bảy tuổi tìm hiểu qua lại là điều quá đỗi bình thường. Hơn nữa đối tượng của chị ta hình như điều kiện còn không tồi.
Lúc này mặc dù nói mọi người đều bình đẳng, nhưng trong lòng dân chúng, nông thôn chắc chắn không bằng ở thành phố, dân thường nhất định là không bằng làm lãnh đạo cán bộ. Nếu không sao người dân lại là một đống người phải chui rúc trong một phòng đơn nhỏ, chủ tịch huyện thì ở phòng rộng thênh thang.
Dĩ nhiên, cũng không có ai cảm thấy không công bằng. Xã hội này so với xã hội cũ ăn thịt người trong quá khứ tốt hơn không chỉ chút ít.
Không có ai ghen tỵ vì những cán bộ cơ quan kia sống quá mức sung sướng, nhưng họ vẫn nảy sinh khát vọng hướng tới.
Lý Tĩnh tới phòng ăn lấy cơm về thì nghe thấy tin tức này, cô ta trở về bỏ chén đũa rồi đi ngay đến phòng của Hứa Mai Tử tìm người.
Những người khác đều ở đây, chỉ có Hứa Mai Tử và Hứa Hồng là không có ở đây.
Ấn tượng của những người cùng ký túc xá với Hứa Mai Tử về Lý Tĩnh không tốt chút nào. Loại người muốn cháu gái nuôi mình này là kiểu không thể chấp nhận được nhất. Lý Tĩnh hỏi: "Các đồng chí, các đồng chí có biết Hứa Mai Tử và Hứa Hồng đi đâu rồi không?"
Một cô gái đang ăn cơm chan nước nghe vậy, lạnh lùng hừ một tiếng: "Không biết. Ăn có chén cơm cũng không buông tha cho người ta, còn cho người ta đường sống nữa hay sao?"
Cô còn phải nuôi người già ở nhà, bình thường thời gian ăn bữa cơm cũng không nỡ bỏ ra, ghét nhất là loại phụ huynh bậc cha chú liên lụy người trẻ tuổi thế này.
Lý Tĩnh bị mất mặt, lại không thể làm lớn chuyện với người ta, đành xanh mặt đi ra cửa.
Một lát sau, Hứa Mai Tử ăn cơm xong trở lại, cô gái đó nói: "Vừa nãy bà bác của cô lại tới tìm cô và chị cô đấy."
Hứa Mai Tử khẽ mỉm cười: "Vậy sao, không làm loạn gì chứ."
"Không có đâu, cô nghĩ tất cả đều dễ bị bắt nạt giống như cô sao. Nhưng còn chị cô đấy, cô định bao giờ để chị ta đi đây. Cứ nuôi mãi như vậy cũng không ổn." Mấu chốt là phòng ngủ nhiều thêm một người, chen chúc chật chội lắm.
Hứa Mai Tử lộ vẻ khó xử: "Hôm qua tôi cũng đã thu dọn xong đồ đạc của chị ấy rồi."