Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Tiểu Mãn ra ngoài và chiếc quần mới
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hứa Nam Nam không cãi lại, bưng bát đũa về căn phòng nhỏ của mình. Giờ đây công việc của cô nhàn hạ hơn, thời gian ở bên Hứa Tiểu Mãn cũng nhiều hơn. Cô muốn tìm cơ hội đưa Tiểu Mãn lên núi cùng, lúc làm việc sẽ để Tiểu Mãn ngồi trong nhà kho nhỏ, còn lúc nghỉ ngơi thì có thể dạy em học.
Bữa trưa trong nhà chỉ có dưa muối và cháo rau, Hứa Nam Nam liền mua thêm chút thịt khô và trứng kho từ cửa hàng Taobao. Hai chị em ăn một bữa thật ngon lành. “Chị ơi, ngon quá ạ.” Hứa Tiểu Mãn ăn no căng bụng. Con bé này thật dễ nuôi, dạo gần đây ăn uống khá tốt nên gương mặt đã hồng hào, có da có thịt hơn nhiều.
“Tiểu Mãn, ban ngày bà có ghé vào xem em không?” Hứa Nam Nam lo lắng bà cụ sẽ đến kiểm tra Tiểu Mãn, rồi phát hiện ra điều gì đó bất thường. Hứa Tiểu Mãn lắc đầu: “Từ trước đến giờ bà không vào phòng đâu ạ. Có chuyện gì bà cũng chỉ quát một tiếng ở bên ngoài thôi.”
Hứa Nam Nam biết bà cụ không phải là người tôn trọng sự riêng tư gì, mà vốn dĩ là không muốn bước vào phòng. Trước đây căn phòng này chất đầy đồ đạc linh tinh, vừa u ám vừa ẩm ướt, bình thường người khác cũng chẳng muốn đặt chân vào. “Hôm nay bà hỏi, chị nói em chưa khỏe nên bà cho em nằm. Tiểu Mãn, nếu em không muốn cứ nằm mãi, chị sẽ đưa em lên núi, lúc đó chị còn có thể dạy em học toán nữa đấy.”
“Thật sao ạ?” Đôi mắt Hứa Tiểu Mãn sáng rực. Gần đây cô bé học hành rất nghiêm túc, đã biết viết vài chữ. Nhưng mà cô bé vẫn còn thua xa đám chị Hồng Hồng, nghe nói chị Hồng Hồng đã lên cấp hai rồi. Cô bé không biết cấp hai là gì, nhưng chắc chắn là một thứ gì đó rất có học thức.
“Đương nhiên rồi, chỉ cần em muốn, chị sẽ đưa em đi.” “Muốn đi, muốn đi ạ! Lúc chị không có trong phòng, một mình em sợ lắm.” Trong căn phòng u ám, chỉ cần bà đứng bên ngoài ho khan một tiếng thôi cũng đủ khiến cô bé run lẩy bẩy.
Hứa Nam Nam cười híp mắt nói: “Vậy được, lát nữa cơm nước xong, chờ mọi người đi hết rồi, chị sẽ đưa em lên núi. Lúc ra ngoài chị sẽ cõng em, đợi không còn ai nhìn thấy thì em tự đi nhé.” Đành phải làm vậy thôi, không thể để người khác biết Tiểu Mãn đã khỏi bệnh, nếu không em ấy sẽ bị bắt đi lao động khổ cực, mà lúc cô không có nhà thì chẳng thể trông chừng được.
Buổi trưa sau khi mọi người ăn cơm xong, ai nấy đều không nghỉ ngơi mà bị Hứa Căn Sinh gọi đi làm việc. Khu nuôi trồng của Hứa Nam Nam lại không nghiêm khắc như vậy, sáng nay cô đã cắt cỏ heo xong và cho chúng ăn một lần rồi, nên không cần phải đi sớm như thế.
Chờ mọi người đi hết, Hứa Nam Nam mới bảo Hứa Tiểu Mãn mặc quần áo tử tế rồi cùng ra ngoài. Hứa Nam Nam đợi mãi, nhưng Hứa Tiểu Mãn vẫn nằm yên trên giường không nhúc nhích. “Sao thế em?”
Gương mặt Hứa Tiểu Mãn đỏ bừng, lí nhí nói: “Chị ơi, em không, không có quần ạ.” “Quần?” Hứa Nam Nam nhíu mày, rồi chợt mở to mắt. Cô mới nhớ ra, cô và Hứa Tiểu Mãn chỉ có vỏn vẹn hai chiếc quần. Bình thường Tiểu Mãn toàn mặc quần của cô, chỉ cần xắn ống lên là được. Trước đây thì không sao, dù sao một tháng mới thay một lần. Khi không làm việc, giặt xong thì cứ nằm trong chăn đợi quần khô là có thể mặc. Nhưng Hứa Nam Nam lại là người khá sạch sẽ, thêm nữa cô làm việc ở khu nuôi trồng nên ngày nào cũng phải thay, chiếc quần mặc hôm qua thì sáng nay mới giặt xong.
“…” So với việc bị đói, thì việc không có quần để mặc còn khiến người ta lúng túng hơn nhiều. Hôm nay là cái ngày gì thế này?
“Không sao, trong nhà vẫn còn quần, vốn định để dành cho em mặc Tết.” Hứa Nam Nam xoay người đi lục tìm chiếc hòm rách rưới trong góc. Cô nhân cơ hội này, mua một chiếc quần kiểu cũ từ Taobao. Màu sắc quê mùa, chất liệu cũng không tốt lắm, khá xù xì. Hứa Tiểu Mãn nhìn thấy, đôi mắt sáng rực: “Quần mới! Chị ơi, là quần mới!”
Con bé này, chỉ mặc một chiếc quần mới thôi mà cũng có thể vui đến thế. Hứa Nam Nam không khỏi thở dài, rồi giúp cô bé mặc vào. Chiếc quần hơi dài, cô phải xắn ống quần lên một đoạn. Đôi mắt Hứa Tiểu Mãn lấp lánh, liên tục cúi đầu ngắm nghía chiếc quần. “Chị ơi, quần mới này ở đâu ra thế ạ? Là cha mẹ cho sao?”
Làm sao có thể chứ! Hứa Nam Nam muốn "ha ha" hai tiếng, nhưng cuối cùng lại thôi.