310. Vòng Ngọc Hồi Môn

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 310 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dì Kiều xoa đầu đứa bé.
"Thằng bé ốm mấy hôm nay, hôm qua còn quấy đòi ăn thịt."
"Cha mẹ thằng bé đâu ạ? Sao không có ai chăm sóc mà lại để nó một mình thế này?"
"Toàn là những người không chịu nổi ấm ức, tự làm khổ bản thân." Dì ấy cười mỉa mai, rồi quay người bước vào một căn phòng tối, đóng cửa lại.
Hứa Nam Nam không đi theo mà nhìn đứa trẻ. Thấy mặt thằng bé hơi đỏ, cô đưa tay sờ thử, quả nhiên là đang bị sốt.
Đang suy nghĩ thì cánh cửa căn phòng tối mở ra. Dì Kiều cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ trên tay.
"Cô xem, cái này có được không?" Dì Kiều mở chiếc hộp, bên trong bọc một chiếc khăn tay, rồi lại mở thêm một lớp nữa, để lộ ra một chiếc vòng tay màu xanh biếc.
Dù Hứa Nam Nam không am hiểu về những món đồ này cũng biết đây là hàng tốt.
"Đây là món đồ hồi môn khi tôi kết hôn." Trên mặt Dì Kiều hiện lên chút kiêu ngạo.
Trong xã hội cũ, có được món hồi môn như thế này thì quả thật phải là gia đình giàu có.
Hứa Nam Nam không cầm mà chỉ tỉ mỉ quan sát. Chưa cần biết thật giả thế nào, món đồ này cũng rất đẹp. Hơn nữa, cô có cảm giác đây là đồ thật.
"Dì Kiều, dì định ra giá bao nhiêu?"
Dì Kiều nhìn chiếc vòng, cười nói: "Nếu là trước đây, chiếc vòng này có thể đổi lấy cả một dinh thự nhỏ. Còn bây giờ thì… một trăm đồng."
Lương của Hứa Nam Nam bây giờ hơn ba mươi đồng, một trăm đồng cũng chỉ bằng ba tháng lương mà thôi.
Theo cách tính của thế kỷ 21, chức vụ của cô ít nhất cũng phải tương đương với mức lương hơn bốn nghìn, ba tháng cũng khoảng hơn mười nghìn đồng. Mua một chiếc vòng tốt như vậy thì rất đáng!
Hứa Nam Nam vừa định gật đầu, Dì Kiều lại nói: "Không chỉ riêng tiền, còn cần cả phiếu lương thực nữa. Phiếu lương thực năm mươi cân."
Hứa Nam Nam do dự một lát: "... Được." Nhìn đứa bé đang nằm trên giường, cô cũng không mặc cả thêm nữa.
Tiền trao cháo múc. Chiếc vòng đã thuộc về mình, Hứa Nam Nam cầm lên quan sát tỉ mỉ, càng nhìn càng cảm nhận được chất liệu ấm nhuận, độ trong suốt tuyệt vời của nó.
Sau khi cất chiếc vòng đi, Hứa Nam Nam chuẩn bị rời khỏi. Cô nghĩ, món đồ này phải nhanh chóng được cất giữ cẩn thận nếu không cô sẽ không yên tâm. Đến cửa, cô chợt nhớ ra điều gì đó: "Dì Kiều, sau này dì không nên tùy tiện làm loại giao dịch này với người khác."
Dù sao đi nữa, chỉ cần hai bà cháu này có thể bình an sống qua ngày là được rồi.
Dì Kiều mỉm cười: "Cô gái đúng là người tốt hiếm có. Tôi sống hơn nửa đời người rồi, đâu phải chỉ có chút mắt nhìn người thôi đâu."
Nói rồi, dì ấy bế đứa trẻ đang ngủ trên giường lên: "Tôi phải đưa thằng bé đến bệnh viện khám bệnh. Nếu không phải vì cái thằng nhỏ này thì tôi cũng không bán món hồi môn của mình cho cô đâu."
Hứa Nam Nam đi theo sau dì ấy ra khỏi sân, rồi mỗi người rẽ một hướng, dần dần xa cách.
Về đến nhà khách, cô tỉ mỉ quan sát chiếc vòng trong tay.
Cô đăng nó lên Taobao, nhưng vẫn chưa niêm yết giá. Nếu là đồ thật thì bảo bối này thực sự có giá trị liên thành. Chắc là sẽ không bán được, sẽ không có ai mua món đồ đắt giá như vậy trên Taobao. Nhưng cho dù không bán được, giữ lại sau này cũng có chỗ dùng. Giá trị của món đồ này chỉ có thể tăng lên mà thôi.
Cũng không biết trong nhà Dì Kiều còn bảo bối nào khác không, nhưng nếu có, chắc bây giờ dì ấy cũng chưa bán vội. Người ta cũng không ngốc, không thể nào bán tháo hết như vậy được. Thậm chí cô còn cảm thấy những thứ này chắc chắn không giấu ở trong nhà. Nếu không, cũng không thể lấy ra nhanh như vậy. Chỉ có thể là đã có sự chuẩn bị trước.
Sau khi đăng chiếc vòng ngọc lên cửa hàng Taobao, Hứa Nam Nam nheo mắt dựa vào giường, bắt đầu vào cửa hàng Taobao để phân loại đống "phế liệu" mà cô đã mua được cả ngày hôm qua.
Đối với những thứ có thể ước tính gần đúng giá trị thì cô đều định giá, còn những món mà bản thân cô cũng không ước tính được thì không đề giá.
Dù sao, bây giờ cô đã có tổng cộng hơn trăm nghìn trên Taobao rồi.