315. Chương 315

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 315 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Này, không phải cô là người mua son môi lần trước đó sao?" Gã thanh niên tóc vuốt ngược phấn khởi nói. Thấy mình hình như đã làm ồn đến những người bên dưới, cậu ta vội giải thích: "Gặp người quen nên mừng quá, xin đồng chí đừng trách nhé!"
Hứa Nam Nam thầm nghĩ, ai là người quen của cậu chứ?
Gã tóc vuốt ngược tỏ vẻ như thể rất thân quen với cô: "Cô chưa ngủ phải không? Tôi thấy cô mở mắt rồi đấy. Tôi nhớ mà, cô chính là người đã mua son của tôi ở Thượng Hải lần trước đó."
"Làm ơn đừng nhắc đến son nữa được không? Giờ tôi dị ứng với từ đó rồi đấy." Hứa Nam Nam bực bội xoay người, nằm nghiêng nói: "Tôi cần nghỉ ngơi, cậu đừng làm ồn nữa được không vậy?" Cô thật sự không thể nào có thiện cảm với kiểu thanh niên trẻ tuổi tính tình hiếu động như thế này.
Thấy Hứa Nam Nam không vui, gã thanh niên kia liền im bặt.
Đợi sau khi Hứa Nam Nam ngủ say, cậu ta lại nhanh chóng bắt chuyện với người ở giường khác. Cái giọng điệu ấy, người không biết còn cho rằng họ quen biết thân thiết lắm ấy chứ.
Cái gã này mà không đi làm nhân viên bán hàng thì thật là phí của giời.
À, không đúng, thời buổi này hẳn phải là nhân viên vật tư, đi cầu xin người khác mua đồ.
Hứa Nam Nam không muốn tiếp xúc với gã tóc vuốt ngược, nên cô cứ luôn nằm trên giường giả vờ ngủ say, thỉnh thoảng thì đọc sách hoặc suy nghĩ vẩn vơ để giết thời gian.
Thỉnh thoảng trong lúc rảnh rỗi nghe thấy tiếng tán gẫu của mấy người, Hứa Nam Nam nhận ra người thanh niên này không phải là tán gẫu vu vơ, trọng tâm câu chuyện của cậu ta luôn vô tình hay cố ý xoay quanh thành phố An Nam.
Trong khoảng thời gian này, gã tóc vuốt ngược đã mời mọi người trong khoang tàu ăn một bữa bánh bao vỏ đen mà không cần phiếu lương thực. Chỉ với điều này đã khiến mọi người cảm kích vô cùng. Hứa Nam Nam cũng có một phần, người ta đã làm đến mức này thì tiếp tục giữ thái độ lạnh lùng từ chối tiếp xúc nữa sẽ khiến người khác cảm thấy không phải phép.
Hứa Nam Nam nói một tiếng cảm ơn rồi dùng bữa tạm bợ với nước nóng.
Có vẻ như cậu ta cảm thấy "ăn của người ta thì phải nể nang", vì vậy gã tóc vuốt ngược lại bắt đầu trò chuyện với Hứa Nam Nam.
"Hóa ra cô cũng đến Thượng Hải chơi à?"
Hứa Nam Nam gật đầu qua loa.
Dường như nhận ra Hứa Nam Nam thực sự không thích mình, gã tóc vuốt ngược cau mày, sau đó cậu ta móc từ trong túi ra một chiếc gương nhỏ. Soi kỹ khuôn mặt mình, không tệ mà.
Có lẽ cảm thấy có thể gặp lại nhau là do duyên phận nên gã tóc vuốt ngược luôn chú ý đến Hứa Nam Nam nhiều hơn những người khác.
Hứa Nam Nam vừa tỉnh dậy, cậu ta đã bắt chuyện đôi câu với Hứa Nam Nam, những lúc khác thì mới nói chuyện trời nam biển bắc với những người khác.
Mãi đến khi xe đến thành phố An Nam, sắp phải xuống xe thì Hứa Nam Nam mới phát hiện ra, gã tóc vuốt ngược nói chuyện nhiều nhất từ lúc lên xe cho đến khi xuống xe này lại chưa từng nhắc đến tên của mình.
Ai cũng không phải là người đơn giản đây mà.
Hứa Nam Nam thầm nhủ càng phải giữ khoảng cách với những người như vậy.
Lúc đến thành phố An Nam vẫn là hơn bảy giờ sáng. Hứa Nam Nam không chậm trễ, cô trực tiếp đến nhà ga để chuyển xe đến huyện Nam Giang.
Gã tóc vuốt ngược vẫn luôn theo sau: "Cô sống ở thành phố An Nam à?"
Hứa Nam Nam tự hỏi cậu ta lấy đâu ra kiên nhẫn mà kiên trì được đến bây giờ. Cô quay đầu nhìn cậu ta: "Cậu đồng chí này, chúng ta không quen mà. Cho dù cậu từng mua đồ của tôi thì tôi cũng không quen cậu đâu." Từng mua đồ đã coi là người quen, vậy nhân viên bán hàng phải quen biết bao nhiêu người đây chứ, chắc là quen hết cả thế giới luôn quá.
"Hóa ra cô phớt lờ tôi là vì không quen biết tôi à? Tôi tên là Lâm Thanh Tùng, bây giờ chúng ta quen biết nhau rồi phải không?" Lâm Thanh Tùng cười tít mắt.