Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Lý Kim Hoa Kén Rể, Bà Vu Nổi Giận
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 319 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Kim Hoa nói xong thì nhìn sắc mặt bà Vu, thấy bà cụ không có phản ứng gì thì nói tiếp: "Để tôi nói cho mà nghe, cũng đừng tìm điều kiện gì tốt quá, nhà như thế nhiều quy củ. Nhà như chúng tôi thì vừa vặn thích hợp..."
Bà Vu có ngốc đến mấy cũng nghe ra ý tứ trong lời đó, tức đến mức sùi bọt mép. Ý gì đây chứ, bảo cháu gái lớn của mình làm vợ kế cho thằng Đổng nhà bọn họ sao?
Ai mà không biết nàng dâu nhà thằng Đổng bị bệnh, không cho chữa trị nên mới mất. Thế mà trong lòng lại còn nhòm ngó cháu gái lớn của bà ấy.
Đúng là thứ đáng băm vằm thành ngàn mảnh.
Bà cụ không khỏi thầm mắng tục tĩu trong lòng, căng mặt nói: "Nam Nam nhà chúng tôi muốn tìm người thế nào mà chẳng được, tôi và ông Vu chẳng phải là trì hoãn đâu, mà là tội gì phải đánh giá thấp cháu mình chứ. Hộ khẩu thành phố, tốt nghiệp trung cấp chuyên nghiệp, còn là công nhân chính thức, trông cũng xinh xắn, thế nào cũng phải tìm chàng trai đẹp trai, điều kiện tương đương."
Lý Kim Hoa vừa nghe lời này liền biết rõ ý bà Vu là đang xem thường con trai ruột của mình, mặt bà ta khó coi, nói: "Đừng có nói hay ho vậy chứ, ai mà không biết ai chứ, cái con nhóc thôn quê từ nông thôn đến, nhận tổ tiên qua loa mà còn tưởng mình thật sự đã biến thành phượng hoàng sao. Hừ!" Bà ta hừ một tiếng thật mạnh, rồi ôm cháu trai mình, phun một ngụm nước bọt xuống đất rồi sau đó thở phì phì ra khỏi cửa.
Bà Vu tức đến mức đau cả ngực.
Cả đời này bà ấy chưa từng cáu kỉnh với ai, đến tuổi này vậy mà còn phải gặp phải loại nghiệt súc này.
Hứa Nam Nam nghe tiếng động thì đi ra ngoài xem, thấy bà Vu đang tức giận run rẩy cả người thì vội chạy đến: "Bà nội, bà sao vậy, bà khó chịu ở đâu vậy?"
Vừa nói, cô vừa xoa lưng giúp bà Vu thuận khí.
Bà Vu hít hổn hển vài hơi mới hòa hoãn lại: "Không sao đâu, chỉ bị Lý Kim Hoa chọc tức thôi." Bà ấy lười nói với cháu gái mình về chuyện này.
Thấy bà ấy không sao cả, Hứa Nam Nam vội vào nhà rót nước nóng, đưa cho bà ấy uống vài ngụm. "Bà ơi, bà đừng tức giận, lát nữa cháu gặp bà ta sẽ trút giận giúp bà." Cô đã sớm biết Lý Kim Hoa phách lối thế nào, vừa rồi cô không nên đi vào nhà mới đúng, cô vẫn thật là nghĩ về bà ta quá tốt, để bà Vu đột nhiên bị kích động đến thế này.
Hứa Nam Nam hỏi bà Vu, nhưng bà Vu không muốn nói. Cô lại không yên tâm để bà ấy đi ngủ, thế là cô dứt khoát ngồi trong sân tán gẫu với bà Vu, nói về sự sầm uất của Thượng Hải.
Bà Vu sinh lòng khao khát: "Lúc còn trẻ bà cũng muốn đến đó nhìn thử, đợi đến khi có thời gian thì đã không chịu nổi sự giày vò khi đi lại nữa rồi."
Hứa Nam Nam cũng biết chuyện này không còn cách nào. Xe lửa đi mấy ngày, thân thể người già không chịu nổi sự giày vò này. Nếu đợi đến khi tương lai có máy bay thì… tuổi của hai cụ cũng không đợi được đến lúc đó.
"Bà nội, lần sau cháu mang mấy tấm ảnh về cho bà, xem ảnh cũng hệt thế, không ra ngoài cũng có thể biết được chuyện thế gian đấy ạ."
"Phí tiền đó làm gì, nghe kể là được rồi." Bà Vu cười cúi đầu thêu thùa.
Hứa Nam Nam ghi nhớ trong lòng.
Buổi trưa lúc sắp đến giờ ăn cơm thì Tiểu Mãn cũng đã về, phía sau còn là ông Vu đã đi ra ngoài khoe khoang một vòng về, mặt mày ông cụ hồng hào, hiển nhiên được người ta tâng bốc không ít.
"Ai cũng nói cháu gái tôi ngoan hơn cháu gái bọn họ, đã lớn tuổi thế rồi mà còn chưa từng mua đồ cho bọn họ. Nhìn xem cặp kính của tôi, không phải ai cũng mua được đâu đấy."
Bà Vu trách: "Sau này đừng có ra ngoài thu hút sự chú ý nữa. Hôm nay Lý Kim Hoa bị ông thu hút tới nhà đấy."
"Em mới về nên chưa nghe phải không, trưa hôm qua ở nhà ăn, Tương Lệ Lệ đánh Ngô Tinh đấy."