323. Chương 323

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 323 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Chị đừng bận tâm đến em nữa, cứ để ông ấy lo chuyện học hành đi. Cớ gì người khác được đi học mà em lại không được?”
“À mà chị ơi, chị nhỏ Cả lại về rồi đấy ạ. Người phụ nữ đó đích thân đến đón, còn nói rất nhiều lời hay nữa. Em nghe nói hình như người yêu của chị nhỏ Cả rất ghê gớm. Chị, sau này chị đừng cãi nhau với chị nhỏ Cả nữa nhé.” Hứa Linh Linh có chút lo lắng. “Người phụ nữ đó nói người yêu của chị nhỏ Cả rất ghê gớm, có thể lộng hành khắp thị trấn, còn ghê gớm hơn cả quản lý mỏ nữa.”
Hứa Nam Nam thấy cô bé cau mày y chang bà cụ non bèn cười nói: “Chúng ta không cãi nhau với cô ta, không sợ. Nếu cha em nói muốn lo chuyện học hành cho em thì em cũng đừng rảnh rỗi. Khi về, chị sẽ mang theo sách của Tiểu Mãn. Lúc nào em rảnh thì đến phòng làm việc của chị tìm chị để lấy sách đọc nhé. Ôn tập sớm chút thì sau này mới có thể theo kịp tiến độ học tập được.”
“Dạ.” Hứa Linh nghiêm túc gật đầu. Cô bé cũng muốn học cho thật tốt, sau này thi đại học để có tương lai hơn cả chị nhỏ Cả.
Nhìn theo Hứa Linh đi về, lúc này Hứa Nam Nam mới thở phào nhẹ nhõm. Nói thật thì tình cảm của cô đối với Hứa Linh dĩ nhiên không thể bằng tình cảm dành cho Tiểu Mãn. Chỉ là cô cảm thấy cô bé này đã gọi cô một tiếng chị, coi cô như chị ruột mình thì cô không thể để cô bé thất vọng được. Cũng không biết Hứa Kiến Sinh có đáng tin cậy không, cô vẫn phải chuẩn bị biện pháp dự phòng thôi. Dù sao Tiểu Linh chắc chắn không thể nào về quê được.
Vừa ra khỏi mỏ thì nhìn thấy chú Vệ đang nói chuyện với một người đàn ông. Người đàn ông đó cao gầy, trông có vẻ thiếu dinh dưỡng, mặt mày còn ngơ ngác.
Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Vệ Quốc Binh vẫy tay bảo cô đi đến: “Nam Nam, cháu biết người này không? Anh ta cứ lảng vảng mãi ở cửa mỏ chúng ta, nói là biết cháu, đến đón cháu tan làm.”
“Nam Nam, sao giờ này em mới tan làm, anh đợi em lâu lắm rồi đấy.”
Hứa Nam Nam còn chưa nhìn rõ là ai thì người đàn ông này đã bực bội nói.
“Anh là ai vậy?” Hứa Nam Nam khó hiểu nhìn hắn ta: “Tôi cũng đâu có quen anh.”
Bởi vì hôm nay Đổng Vũ muốn đến đón Hứa Nam Nam, còn xin tan làm sớm, kết quả hắn ta lại không thể vào hầm mỏ, đứng đợi ở cổng chính cả buổi trời, còn bị người ta hỏi han. Bây giờ Hứa Nam Nam lại nói không quen biết hắn ta, trong lòng lập tức cảm thấy khó chịu: “Mẹ anh và quản lý xưởng Vu là đồng nghiệp cũ, trước đây từng đến nhà em rồi đó. Mẹ anh muốn hai chúng ta hẹn hò, sao em lại không nhận ra anh?”
Hứa Nam Nam sững sờ. Đây là tên thần kinh nhảy ra từ góc nào?
Vệ Quốc Binh nhìn Hứa Nam Nam với vẻ mặt không dám tin, rồi lại nhìn Đổng Vũ. Con mắt của Nam Nam không đến nỗi tệ vậy chứ.
“Anh nói linh tinh cái gì vậy, yêu đương gì, ai mà biết anh mọc từ đâu ra vậy chứ.” Hứa Nam Nam tức điên người. Tuy rằng thời đại này phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời, nhưng sự ràng buộc đối với họ cũng rất lớn. Nếu danh tiếng bị tổn hại, đi đến đâu cũng sẽ bị người ta nói ra nói vào, đừng nói chi đến chuyện yêu đương. Lúc này, yêu đương đều là với mục đích đi đến kết hôn.
“Chú Vệ, cháu không quen người này, đây là tên lưu manh, khốn nạn.” Hứa Nam Nam chỉ vào Đổng Vũ mắng. Mặc kệ mẹ anh ta là ai.
Vệ Quốc Binh vừa thấy thái độ này của Hứa Nam Nam thì biết rằng đây không phải có ý muốn yêu đương. Anh đã nói rồi mà, Nam Nam bây giờ không giống với trước đây nữa, muốn tìm đối tượng thì cũng phải tìm chàng trai tốt ở hầm mỏ, sao có thể tìm cái thứ có vẻ ngoài ngốc nghếch đần độn thế này được.