340. Chương 340

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 340 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bất kể thế nào, dính dáng đến chuyện đó cũng không tốt.
Hứa Nam Nam cũng biết mọi chuyện sẽ như vậy, nhưng cô không muốn liên lụy người khác. Nếu không phải tội lưu manh, vậy Đổng Vũ bị đánh thành thế này, phải có người chịu trách nhiệm. Hứa Nam Nam thà rằng mình đường đường chính chính đưa tên súc vật này vào tù vì tội lưu manh còn hơn là liên lụy đến một người tốt đã giúp đỡ mình.
"Đồng chí, hôm nay anh đã cứu tôi, chuyện này tôi sẽ khắc ghi trong lòng. Anh đi trước đi, tôi sẽ trở lại hầm mỏ tìm người, nhờ họ đưa anh ta đến đồn cảnh sát."
Lâm Thanh Bách đã nghĩ ra cách giải quyết hậu quả tốt nhất, nhưng lá gan của cô gái này lại lớn đến thế, không sợ bị liên lụy. Anh lập tức cảm thấy buồn cười, không nói thêm lời nào, trực tiếp nhấc Đổng Vũ lên rồi đi vào rừng cây. Hứa Nam Nam muốn đi qua để xem tình hình, nhưng lại sợ khu rừng nhỏ kia nên chỉ có thể chờ ở bên ngoài.
Chẳng bao lâu, người đàn ông đã ra khỏi rừng.
Trên ống quần của anh còn có vết máu.
"Đồng, đồng chí, anh sẽ không giết chết anh ta đấy chứ?"
Lâm Thanh Bách cười cười: "Làm sao có thể. Đánh gãy hai đùi của hắn ta, sau này sẽ không thể lành lại được nữa. Hắn ta lo sợ bị truy cứu nên cũng sẽ không dám hé răng. Yên tâm đi. Chuyện hôm nay cô cứ xem như không biết, trở về cũng đừng nói với ai."
Đánh gãy hai đùi, của quý cũng bị đạp nát, người này coi như đã tàn phế.
Nghĩ đến chuyện này, Hứa Nam Nam không hề cảm thấy áy náy chút nào mà còn cảm thấy sảng khoái trong lòng. Lúc nãy khi ở trong rừng, cô hận không thể giết chết tên súc vật này. Hận mình không thể là một người đàn ông, không cần vì sức yếu mà bị đàn ông ức hiếp.
"Sao cô lại khóc thế?" Lâm Thanh Bách đẩy xe đạp, thấy cô đang khóc, ngạc nhiên nói. Vừa rồi trông còn rất hung hăng mà, sao lúc này lại khóc.
Hứa Nam Nam lau nước mắt: "Tôi vui lắm. Đồng chí, cảm ơn anh vì chuyện này, sau này anh có việc gì cần thì hãy đến hầm mỏ tìm tôi. Tôi tên là Hứa Nam Nam."
"Hứa Nam Nam?" Lâm Thanh Bách khẽ sững người. Lại liếc nhìn Hứa Nam Nam một cái, rồi lên xe: "Được rồi, cô mau về đi, nhớ đừng nói cho ai biết." Anh đạp xe một cái, rẽ vào góc rồi phóng đi.
Đợi người rời đi, Hứa Nam Nam mới nhớ mình vẫn chưa hỏi tên của người này.
Khi gần đến nhà, Hứa Nam Nam nhớ tới người cô nhìn thấy lúc cô vừa bị kéo vào khu rừng nhỏ. Cô còn tưởng người đó quay đi gọi người, nhưng cô và người đàn ông kia ở đó lâu như vậy mà cũng không thấy ai tới.
Cho nên người đó, không gọi người.
Về đến nhà thì cơm đã làm xong.
Bà Vu thấy cô về trễ như vậy, lo lắng không thôi. Cứ luôn ở nhà đợi mãi, thấy cô trở về mới yên tâm: "Sao muộn thế này mới về?"
"Cháu đến chợ đen mua chút đồ ạ." Hứa Nam Nam lấy thịt thỏ hun khói vừa lấy từ Taobao ra.
Chuyện vừa rồi, cô không định nói với hai ông bà. Đổng Vũ kia đã tàn phế, không cần phải tới nhà tìm người ta tính sổ nữa. Đến lúc đó ngược lại sẽ khiến bản thân bị liên lụy. Hơn nữa cô cũng không muốn để hai cụ lo lắng vì cô nữa. Chuyện này cô cũng không định nói cho ai biết.
Không chỉ không có ý định nói, mà còn tạo ra bằng chứng ngoại phạm.
"Bà ơi, mang chút này đến nhà chủ nhiệm Khưu đi ạ, lúc trước Lý Kim Hoa đến nhà gây rối, cũng nhờ ông ấy nói giúp."
Chủ nhiệm Khưu chính là chủ nhiệm phân xưởng, căn nhà ông Vu ở trước kia bây giờ đã được phân cho nhà bọn họ.
Bà Vu lại không thấy tiếc của.
Bà ấy và ông Vu đã lớn tuổi, sau này hai đứa nhỏ còn phải nhờ người ta giúp đỡ, kết thêm được nhiều mối thiện duyên thì sẽ tốt hơn. Thế là bà cắt một cái chân thỏ, để Hứa Nam Nam tự mình mang sang. Coi như là để tạo mối quan hệ.
Hứa Nam Nam lập tức dùng giấy bọc lại, đưa đến nhà chủ nhiệm Khưu.