355. Bỏ Phiếu Phân Nhà

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 355 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cả người nồng nặc mùi rượu khiến vợ ông ta cũng phải tỏ vẻ ghét bỏ.
"Vừa nãy Bộ trưởng Lâm đã không muốn uống nữa, mà ông cứ cố ép mãi, xem giờ thành ra thế nào đây." Bà Cao liếc nhìn chồng mình với ánh mắt đầy vẻ không hài lòng.
"Bà thì biết gì, đây là tình anh em giữa đàn ông với nhau, đều từ chén rượu mà thành đấy."
"Ông thì chỉ lo uống rượu, đồ ăn thì chẳng đụng đũa miếng nào." Bà Cao nhìn đống đồ ăn trên bàn gần như còn nguyên, trong lòng có chút băn khoăn. Đáng lẽ ra đã mời khách, nếu khách không ăn thì chẳng phải là đãi đằng không chu đáo sao? Nhưng khách không ăn, đống đồ ăn này ngày mai chỉ cần hâm nóng lại là có thể ăn được hai bữa. Đây chính là đồ ăn ngon bà đặt từ nhà hàng lớn về, mấy đứa nhỏ trong nhà còn chẳng dám động đũa, nếu không phải mời Bộ trưởng Lâm, bình thường bà đã chẳng dám mang ra đãi khách. Bộ trưởng Lâm này cũng thật biết ý tứ, nếu là người khác, có lẽ đã nhanh chóng chén sạch không còn một hạt cơm nào trong bát.
Bà vừa lau mặt cho Cục trưởng Cao vừa nói: "Cái cậu Bộ trưởng Lâm này ấy, nói chuyện rất nho nhã, cứ như một người làm công tác văn hóa ấy. Chẳng như mấy ông, hễ chén chú chén anh là lại đập bàn đập ghế say bí tỉ."
"Từ thủ đô đến, hẳn là phải khác biệt với chúng ta rồi." Cục trưởng Cao không lấy làm lạ chút nào. "Bà đừng nói nữa, cậu ta cũng có bản lĩnh đấy, ngay cả ông Lưu cũng chưa moi được chút lợi lộc nào từ trong tay cậu ta. Trước khi người này đến, ông Lưu còn hăm he muốn khiến cậu ta không yên vị trên chiếc ghế của mình, phải tự mình xoay sở mọi chuyện đấy. Kết quả thì sao, người ta chỉ cần hai ba hôm đã chỉnh đốn nội bộ Bộ Vũ trang đâu ra đấy, gọn gàng tươm tất. Ông Lưu cũng chỉ còn nước lẽo đẽo theo sau cậu ta để nhặt nhạnh những thứ còn lại thôi."
"Tôi còn thắc mắc vì sao ông đột nhiên lại mời người ta ăn cơm, trước đó đến tiệc chiêu đãi cũng chẳng thèm mời cơ mà."
"Đó là điều đương nhiên. Ở nơi này, nếu không có năng lực thì những người đến đây đều không thể trụ lại lâu. Nếu không trụ được lâu, thì không cần thiết phải giao thiệp, kẻo lại đắc tội với người khác. Đừng nói chuyện cha cậu ta ở trong quân đội thế nào, quân sự và chính trị tách biệt, không thể với tay đến tận nơi của chúng ta được đâu."
Bà Cao không hề biết còn có những chuyện rắc rối, quanh co như vậy. Bà giúp Cục trưởng Cao lau mặt rồi bắt đầu dọn dẹp bát đũa: "Chẳng hiểu sao lại phải đến đây làm gì, nghe nói trước kia ở trong quân đội rất tốt cơ mà."
"Ai mà biết được, có lẽ là muốn thay đổi hướng đi chăng."
Cục trưởng Cao vừa rút một điếu thuốc vừa nghi ngờ: "Nhân tiện nói luôn, hôm nay cậu ta đột nhiên đến hỏi tôi về chuyện của Tiểu Tôn, chẳng lẽ là để mắt đến Tiểu Tôn, muốn đưa người về Bộ Vũ trang sao?"
"Vậy thì cũng không tệ, so với đi theo ông còn tốt hơn nhiều." Bà Cao cười nói.
Việc phân nhà ở của hầm mỏ cuối cùng cũng bắt đầu bỏ phiếu.
Sáng sớm, Hứa Nam Nam tinh thần sung mãn đi tới chỗ công đoàn.
Phía công đoàn là nơi công nhân thường xuyên hội họp, cũng là văn phòng lớn nhất của hầm mỏ, được coi như phòng họp. Việc bỏ phiếu này là do Lý Thành Văn và chị Lưu, hội trưởng công đoàn chủ trì.
Sự cố gắng của đồng chí Ngô Kiếm trước đó cuối cùng cũng không uổng phí. Lần bỏ phiếu này, nhóm công nhân đều ủng hộ anh ta, cảm thấy anh ta là người đáng tin cậy.
Việc bỏ phiếu còn chưa bắt đầu, đồng chí Ngô Kiếm đã mặt mày rạng rỡ đứng ở bục chủ tọa. Hứa Nam Nam đứng phía dưới nhìn, cảm thấy hình như anh ta đang tận hưởng cảm giác được mọi người ngưỡng vọng.
Một lát sau, Lý Tĩnh cũng kéo Hứa Kiến Sinh đến đây.
Mặc dù Hứa Kiến Sinh không quan tâm đến chuyện này, nhưng Lý Tĩnh đã thu xếp ổn thỏa rồi, hiện tại cũng thuận tiện ghé qua một lát.