Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 358: Chuyến công tác Thượng Hải
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 358 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lý Tĩnh, tôi nói cho cô nghe một câu này, nếu cô còn làm ầm ĩ nữa, chúng ta đừng hòng sống ở khu mỏ, về quê cày cấy hết đi!
"Anh, anh đừng hù dọa tôi." Lý Tĩnh không tin.
"Trước đây có người gây sự ở cổng mỏ, quản lý mỏ đã nói rồi. Nếu người nhà gây phiền phức, sẽ bị đuổi về nhà cho mà làm ầm ĩ đủ. Cô muốn gây rối thì cứ việc, làm loạn đến mức tôi không thể ở lại mỏ nữa thì càng tốt." Hắn ta đã chịu đựng đủ những ngày tháng này, chỉ muốn có cuộc sống yên bình như trước mà sao lại khó đến vậy. Lý Tĩnh giờ cứ như bị trúng tà, cả ngày không phải chuyện hộ khẩu thì cũng là chuyện nhà ở. Đâu có ai để cô ta thiếu ăn thiếu mặc, sao cứ phải vặn vẹo như thế chứ.
Bị Hứa Kiến Sinh nói như vậy, trong lòng Lý Tĩnh cũng bắt đầu thấy chột dạ.
Nếu Hứa Kiến Sinh thực sự bị cô ta quấy phá mà bị đuổi về, đừng nói về quê làm ruộng, bà cụ có khi còn lấy mạng cô ta mất.
Chỉ là con bé kia, cái con nhóc mất dạy kia... Coi như nó gặp may!
Hứa Nam Nam cũng mặc kệ chuyện Lý Tĩnh đòi chia nhà. Sau khi trở lại văn phòng, cô lập tức xin trưởng ban Tiêu nhiệm vụ đi công tác.
Gần đây Lý Vĩ Minh cùng đi công tác bên ngoài. Tiểu Trương cũng đi loanh quanh một vòng. Chỉ có chị Liễu vì chăm sóc người nhà nên rất ít khi ra ngoài. Trưởng ban Tiêu nghĩ rằng việc nữ đồng chí ít đi ra ngoài là tốt, đặc biệt là trước đó ở huyện Nam Giang xảy ra vụ việc đánh người gây thương tích. Vì vậy, ông vẫn luôn lo lắng về việc để Hứa Nam Nam đi ra ngoài, nên chưa bố trí nhiệm vụ cho cô.
Không ngờ rằng đồng chí này thực sự rất nhiệt tình, lại tự mình đến xin nhiệm vụ đi công tác.
"Mấy nhiệm vụ gần đây đã phân chia xong hết rồi, Tiểu Lý và Tiểu Trương đều nhận hết rồi, tạm thời đúng là không có nhiệm vụ nào hợp với cô cả."
Hứa Nam Nam bỗng nghe thấy từ trọng điểm: "Không còn ở gần đây, vậy xa một chút cũng được ạ."
Chưa từng thấy ai có thái độ tích cực như vậy, cố chấp với công việc đến thế này. Trưởng ban Tiêu cảm khái không ngừng, lúc trước không nhìn sai người, không những kết quả cuộc thi rất tốt, thái độ làm việc cũng không có gì để chê. May mắn giành được cô về đây rồi, không thì công đoàn đã "vớ bở" mất.
"Được, lần này vẫn là đi Thượng Hải. Chọn mua một số lượng lớn đồ bảo hộ lao động."
Công nhân ở mỏ rất đông, thứ này tiêu hao nhanh. Hiện tại vật tư công nghiệp quốc gia rất khan hiếm, nếu đợi đơn vị anh em bên trên phân phát xuống thì không biết phải chờ đến bao giờ. Cho nên vấn đề này nếu có thể tự mình giải quyết thì nên cố gắng tự mình giải quyết, không làm phiền người khác.
Thượng Hải là thành phố lớn, vật tư bên đó phong phú. Bình thường những lần thu mua số lượng lớn như vậy đều phải đến đó.
Hứa Nam Nam vừa nghe thấy phải đi Thượng Hải, ánh mắt sáng rực lên.
Thượng Hải quá tuyệt, bên đó từ trước đến nay đều nhiều kẻ lắm tiền, nhiều tiền đồng nghĩa với có nhiều của báu, tỷ lệ trúng thưởng lại càng lớn. Món đồ gia truyền lần trước cũng là lấy được từ bên đó.
"Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó!" Hứa Nam Nam ý chí dâng trào.
Lúc tan tầm buổi chiều, Hứa Nam Nam kích động chuẩn bị về nhà thu dọn đồ đạc, sáng mai sẽ ngồi tàu hỏa xuất phát.
Vừa ra đến cổng mỏ đã nhìn thấy cảnh sát Tôn đang ở bên kia nói chuyện với Vệ Quốc Binh. Anh chàng còn cười rất vui vẻ, nhìn có vẻ rất biết nói chuyện đấy.
Nhìn thấy Hứa Nam Nam đi đến, anh ta ngừng nói lại.
"Đồng chí Vu Nam Nam, cô tan làm rồi thì chúng ta về thôi." Cảnh sát Tôn chậm rãi nói.
Sau đó tay anh ta lại bắt đầu vô thức đưa lên đầu.
Hứa Nam Nam thấy vậy chợt cảm giác da đầu mình cũng có hơi ngứa.
Đây là ý gì chứ, không phải vừa mới nói chuyện rất vui với chú Vệ à, sao cô vừa đến đã lại gãi đầu rồi.