36. Kế hoạch của Hứa Nam Nam

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Kế hoạch của Hứa Nam Nam

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Bịch!” Bà cụ đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, giọng bực dọc: “Mấy người đang nói linh tinh gì vậy? Tôi làm thế là hoàn toàn vì tốt cho nhỏ Hai thôi.
Trong nhà mình cơm còn chẳng có mà ăn, để nó sang nhà người ta sống cuộc sống sung sướng, đó chẳng phải là chuyện tốt sao? Mấy người nghĩ thế nào vậy?” Bà quay sang nhìn Hứa Nam Nam: “Nhỏ Hai à, bà làm vậy là vì thương mày. Dù bình thường mày hay chọc giận bà, nhưng bà vẫn thương mày lắm.”
Hứa Nam Nam ăn sạch bát của mình, rồi đặt bát không trước mặt bà cụ: “Bà ơi, Tiểu Mãn vẫn chưa được ăn ạ.”
Bà cụ tái mặt, múc thêm một muỗng cháo cho cô: “Dù mày có thích hay không thì chuyện này cũng đã được quyết định rồi.
Sau này mày sẽ phải cảm ơn bà đấy.”
Hứa Nam Nam bưng bát lên, nở nụ cười mỉa mai nhìn bà cụ: “Vâng, bà ơi, cháu thật lòng cảm ơn bà!” Nói rồi, cô cầm bát đi thẳng ra ngoài.
“Mẹ ơi, mẹ xem nó có cái thái độ gì kìa!” Trương Thúy Cầm bực bội vỗ bàn, nhưng trong lòng lại mừng thầm.
Với tình hình này, tương lai của nhỏ Hai chắc chắn sẽ bị hủy hoại, còn tính cách của Tiểu Mãn cũng sẽ chẳng ra đâu vào đâu. Như vậy, chẳng phải sau này hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh sẽ phải nương tựa vào Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà cô ta sao?
Đến lúc đó, tất cả tài sản của Hứa Kiến Sinh đều sẽ thuộc về con của cô ta.
Lưu Xảo bình tĩnh nhìn cô ta, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Tối đó, cả nhà ai nấy đều mang một tâm trạng riêng mà về phòng ngủ.
Trong căn phòng phía Tây, hai vợ chồng Hứa Kiến Bình nằm trên giường bàn tán về chuyện này. Hứa Kiến Bình không ngừng thở dài: “Xảo à, sao anh cứ thấy chuyện này không ổn chút nào. Em nói xem, lỡ như nhỏ Hai thật sự lấy chồng, liệu anh cả có trách anh không?”
Tâm trạng của Hứa Kiến Bình lúc này khá phức tạp.
Anh ta vốn không có nhiều tình cảm với anh cả Hứa Kiến Sinh, bởi dù sao anh cả đã rời nhà sớm. Anh ta và anh hai Hứa Kiến Hải lớn lên cùng nhau, nên tình cảm giữa hai người vẫn tốt hơn nhiều.
Thế nhưng, anh ta cũng không hề giận anh cả vì đã bỏ bê gia đình.
Theo cách nghĩ của anh ta, anh ta ở nhà kiếm sống, anh cả đi ra ngoài kiếm sống, cha mẹ sức khỏe vẫn tốt, cũng chẳng cần mấy đứa con trai phục vụ. Ai cũng có lý do riêng, không ai nợ ai cả.
Ban đầu, khi vợ chồng anh hai muốn đưa con vào thành phố, anh ta cũng chưa từng nghĩ đến việc đó.
Nếu không phải vợ anh cứ khóc lóc trong chăn, kể rằng con ở nhà chịu nhiều ấm ức, thì anh ta cũng chẳng muốn gửi con mình cho người khác nuôi.
Vì vậy, sau khi gửi con cho nhà anh hai nuôi, trong lòng anh ta lại có chút cảm giác mắc nợ anh cả.
Giờ đây, bà cụ lại muốn gả nhỏ Hai cho nhà thợ rèn họ Hồ, trong lòng anh ta đột nhiên có chút chột dạ, cảm thấy sau khi anh cả biết chuyện, nhất định sẽ trách cứ người nhà.
Lưu Xảo cười, khẽ gõ đầu anh ta: “Chuyện này không phải do chúng ta quyết định, là mẹ sắp xếp mà.
Hơn nữa, em cũng đã nói đỡ cho nhỏ Hai rồi, nhưng mẹ có nghe đâu. Chúng ta thì làm được gì chứ? Nếu anh cả có bản lĩnh, thì tự đi mà nói chuyện với mẹ đi.”
Hứa Kiến Bình nghĩ lại thấy cũng phải. Vừa nãy trên bàn cơm, cả nhà cũng chỉ có vợ mình là nói lời công bằng, còn Trương Thúy Cầm thì chỉ thêm mắm thêm muối. Nói cho cùng, nhà anh ta vẫn còn phúc hậu chán.
Nghĩ vậy, Hứa Kiến Bình cũng yên tâm phần nào.
Chuyện này không thể trách họ được, họ đã cố gắng hết sức rồi, nhưng bà cụ không chịu nghe.
Ở một căn phòng khác, Hứa Nam Nam cũng không ngủ mà đang nói kế hoạch của mình cho Hứa Tiểu Mãn nghe.
Hứa Tiểu Mãn không dám hó hé lời nào, Hứa Nam Nam nói câu nào, cô bé đều gật đầu lia lịa.
“Tiểu Mãn à, lần này chị không những sẽ không lấy chồng, mà sau khi trở về có lẽ còn có thể lo cho em được đi học nữa đấy.
Sáng sớm mai chúng ta cùng đi nhé, chị không yên tâm khi để em ở nhà một mình đâu.”
Cô vào thành phố tìm Hứa Kiến Sinh, chắc chắn sẽ phải mất một ngày mới có thể quay về.
Nếu cô đi một mình, bà cụ nhất định sẽ đến tra hỏi Hứa Tiểu Mãn, cô không thể để Hứa Tiểu Mãn rơi vào móng vuốt của bà cụ được.
Hứa Tiểu Mãn kiên định nói: “Chị ơi, em sẽ nghe lời chị hết ạ.” Trên thế giới này, người đối xử tốt nhất với cô bé chính là chị, vậy nên cô bé phải nghe lời.
Việc đi từ thôn họ Hứa vào thành phố cũng không hề dễ dàng. Phía trước làng là một ngọn núi, còn phía sau núi mới có con đường cái lớn. Muốn vào thành phố thì nhất định phải vượt qua ngọn núi đó, sau đó vừa đi bộ vừa thử vận may bắt xe trên con đường lớn.