364. Chương 364

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 364 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

May mắn là đối phương cách mình ngàn núi vạn sông, lại còn cách nhau mấy chục năm, có bị vạch trần cũng chẳng sao.
Trời đất chứng giám, kiếp trước cô ấy chỉ quanh quẩn ở quảng trường Nhân Dân ngắm cảnh, làm gì có cơ hội đặt chân đến đường Đông Thai chứ.
Dù lúc đó cô có mở một cửa hàng nhỏ trên Taobao, nhưng thu nhập vài nghìn tệ một tháng ở Thượng Hải còn chẳng đủ sống. Sao dám mơ đến việc đi lượn lờ ở một thành phố lớn như thế này chứ.
Cổ lỗ sĩ: “Không sao đâu, tôi biết có vài ngón nghề không thể tùy tiện tiết lộ. Tôi hiểu rõ quy tắc trong nghề mà.”
Người ta đang nghĩ cô không muốn nói ra cách mình có được đồ cổ nên mới cố tình nói dối à? Hứa Nam Nam thấy oan uổng vô cùng. Anh hiểu cái gì chứ, tôi nói anh biết rồi thì anh lấy được chắc?
“Thật ra, anh thấy đó, ngay cả đường Đông Thai tôi còn không biết thì làm gì có ngón nghề nào. Tôi chỉ là gặp may thôi.”
Hứa Nam Nam thành thật nói. Cô chưa từng kinh doanh loại hàng này bao giờ, làm sao biết đường đi đâu mà tìm đồ cổ được. Kiếp trước cô chỉ bán đồ cũ ở thời đại này, kiếm chút tiền chênh lệch. Sao có thể chơi những món cao cấp như đồ cổ được chứ.
Cổ lỗ sĩ: “Cứ bình thường thì một đống đồ đồng cổ, thi thoảng lại vớ được mấy món đồ cổ thời Thanh, thời Minh, vận may của cô cũng tốt thật.”
Thấy chưa, nói thật mà đối phương cũng chẳng tin.
Hứa Nam Nam suy nghĩ rồi nói thẳng: “Thôi được rồi, thật ra mấy thứ đó đều do một vị phụ huynh trong nhà tôi sưu tầm. Hồi đó ông ấy chạy đến trạm thu mua phế liệu cả ngày, mua về rồi đem chôn. Bây giờ mới lấy hết ra đổi thành tiền.”
Cổ lỗ sĩ: “Phụ huynh nhà cô cũng biết nhìn xa thật đấy.”
Đúng vậy. Hứa Nam Nam ngạo nghễ cười.
Cổ lỗ sĩ: “Ngoài đồ đồng ra còn gì khác nữa không? Cửa hàng cô mặc dù có rất nhiều sách cổ, nhưng lại không có bao nhiêu vật quý. Hơn nữa tôi phát hiện, hình như cô không còn món đồ cổ nào khác ngoài sách, tranh và đồ đồng. Sao lúc đó trưởng bối nhà cô không giấu ít đồ sứ? Mấy cái đó mới đáng giá chứ.”
Hứa Nam Nam vừa thấy tin này mắt liền sáng lên. “Anh nói hồi đó đồ sứ được bảo tồn như thế nào? Tôi thì nhìn thấy không ít vật quý rồi, nhưng dân thường như tôi không được tiếp xúc nhiều.”
Cổ lỗ sĩ: “Trước đây đồ sứ bị hư hại rất nhiều, thật đáng tiếc. Khi đó ngoại trừ những người am hiểu biết cách bảo tồn ra thì phần lớn đều bị hư hao hết. Những gì cô thấy là số ít còn sót lại. Dù sao mấy cái đó vỡ nứt rồi thì cũng vô dụng. Mà những cái may mắn được giữ gìn thì cũng vô tình bị người ta giữ lại, sau đó được những người am hiểu phát hiện.”
Cổ lỗ sĩ: “Tôi còn nhớ trước đây bà nội từng nói với tôi, hồi còn trẻ bà tìm được rất nhiều đồ sứ ở dưới góc tường nhà dân.”
Mắt Hứa Nam Nam sáng rực lên.
Bà nội anh thông minh thật đấy. Sao tôi lại không nghĩ đến nhỉ? Một viên gạch của bức tường thành cổ ngày xưa cũng có thể bán lấy tiền cơ mà.
Cổ lỗ sĩ: “Được rồi, tôi phải đi tu sửa đồ đồng đây, cô cố gắng giúp bạn tôi tìm món quà nhé, cậu ta có tiền đấy!”
Hứa Nam Nam đang định nhắn tin hỏi xem chỗ nào ở Thượng Hải có nhiều đồ sứ, nhưng đối phương vừa gửi xong tin nhắn đã đăng xuất rồi.
Tôi cũng muốn tìm mà, cũng chỉ tôi mới có thể tìm được thôi.
Suốt quãng đường đến Thượng Hải, mọi chuyện đều suôn sẻ.
Lần này Hứa Nam Nam đã quen đường quen lối, nhanh chóng tìm được nhà khách mình từng ở trước đó. Cô gái nhỏ ở quầy lễ tân cười chào hỏi Hứa Nam Nam: “Đồng chí Hứa lại đi công tác đấy à?”
Hứa Nam Nam cười đáp: “Ừ, công việc của bọn tôi có đi cả ngày cũng công tác không xuể.”
Cô gái ở quầy lễ tân tên Tiểu Khương, hồi trước Hứa Nam Nam cho cô ấy một túi hạt dưa ngọt, từ đó hai người cũng thân thiết hơn.
Sau khi đăng ký xong, Tiểu Khương mở một phòng đơn, nhỏ giọng nói: “Phòng ở phía Nam, rộng rãi thoáng đãng lắm.”