Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 370
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 370 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhiều tiền đến thế này, mua gì bây giờ đây? Trước đây còn tiếc tiền không dám mua túi hiệu, giày hiệu, quần áo, trang sức. Giờ thì có thể mua sắm thoải mái rồi.
Lướt Taobao hơn nửa ngày, Hứa Nam Nam thoát ra khỏi Taobao, nở nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Trên đời đáng thương nhất là có tiền mà không biết tiêu vào đâu... Đáng buồn hơn nữa là, có chỗ để tiêu nhưng lại không thể tiêu.
Bôn ba mấy ngày, ôm một khoản tiền lớn, cuối cùng cô cũng trở về huyện Nam Giang.
Trước tiên, cô đi đưa những món đồ hàng xóm nhờ vả. Hứa Nam Nam vừa về đến nhà, đứng ở cửa chợt bắt gặp Lý Kim Hoa đi tới từ phía đối diện. Cô còn tưởng sẽ lại có một trận ồn ào nữa, ai ngờ Lý Kim Hoa lại như chuột thấy mèo, vội vàng bỏ chạy thật xa.
Hứa Nam Nam khó hiểu đi vào sân.
Bà Vu đang làm giày cho hai chị em, thấy Hứa Nam Nam đã về, tinh thần cực kỳ phấn khởi, đến cả giày cũng không kịp xỏ, đứng dậy tiến đến bên Hứa Nam Nam: "Cuối cùng cháu cũng về, chắc cháu đã vất vả mười ngày rồi. Đã ăn gì chưa, trông gầy xọp cả đi rồi. Để bà đi nấu gì đó cho cháu ăn nhé."
"Bà, cháu không đói đâu ạ, xem quà cháu mua cho ông bà này." Hứa Nam Nam cười nói.
Cô lấy bộ quần áo mình mua cho bà từ trong túi ra. Màu xám đậm, áo khoác ngắn cài cúc thêu hình hoa mai.
Bà Vu nhìn nó, thích thú sờ nắn không muốn rời tay, nói: "Sau này không cần lãng phí như thế nữa đâu con. Bà đã lớn tuổi rồi, mặc quần áo mới làm gì cho tốn kém."
"Ai nói thế ạ, bà vẫn còn trẻ lắm. Mấy bà cụ ở Thượng Hải đều mặc kiểu này đấy bà."
Bà Vu nghe thế, cười híp cả mắt.
Yêu thương đứa cháu này đúng là không uổng công mà.
Lúc bà Vu mặc thử áo xong bước ra, ông Vu cũng vừa về, nhìn thấy quần áo Hứa Nam Nam mua, cũng lặng lẽ mặc thử vào.
Nhắc mới nhớ, đúng là mấy năm nay hai người không còn mặc quần áo mới nữa. Cũng không phải không mua nổi, mà là không có ý định mua sắm, cũng chẳng còn thiết tha gì. Bây giờ có cháu gái mua tặng thì lại khác chứ.
Ông Vu đang định ra ngoài đi khoe thì bị bà vội kéo lại.
"Lại định ra ngoài làm gì nữa, đến đó lại mời gọi Lý Kim Hoa đến làm gì."
Cái kính lão lần trước đã dẫn dụ người ta đến rồi. Sau đó gây ra không ít chuyện phiền phức.
Ông Vu nói: "Sợ gì chứ, giờ bà ta cũng đâu dám ngang ngược nữa. Con gái mình còn không thèm nhận. Giờ con trai về nhà cũng chẳng muốn gặp mặt. Nghe nói Đổng Vũ ầm ĩ trong nhà suốt ngày. Nghe nói mấy ngày nay cổ tay Lý Kim Hoa bị kéo trật khớp cũng đến hai lần rồi đấy."
Đúng là gia môn bất hạnh.
Bà Vu không khỏi thở dài.
Hứa Nam Nam thầm nghĩ, cho dù là như vậy thì cũng không đến nỗi vừa nhìn thấy cô đã phải chạy thục mạng chứ. Thật kỳ lạ.
Hôm sau, Hứa Nam Nam phải đến bưu cục lấy hàng.
Lần này mua hơi nhiều đồ bảo hộ lao động, Hứa Nam Nam không tiện mang về, bèn tìm bưu cục ở Thượng Hải gửi về.
Dù sao thì thời đại này, có gì dùng nấy để giải quyết, không nhất thiết việc gì cũng phải nhờ đến Taobao.
Lấy hàng xong, Hứa Nam Nam dùng điện thoại ở bưu cục gọi điện cho bên hầm mỏ, bảo họ đến đây vận chuyển hàng về.
"Ê, đồng chí son môi."
Hứa Nam Nam đang đứng chờ ở cửa, bên cạnh chợt vang lên một giọng nói quen thuộc, cùng với kiểu xưng hô quen thuộc ấy.
Hứa Nam Nam nhìn sang, quả nhiên là cái tên vuốt tóc ngược. Cô rủa thầm trong lòng, đúng là vận xui tám đời. Thế mà lại gặp phải cái tên này.
Cô giả vờ như không quen, thu lại tầm mắt, nhìn thẳng về phía trước.
Lâm Thanh Tùng thấy cô không nhìn mình, lập tức sát lại gần, đưa tay quơ quơ trước mặt cô: "Đồng chí, cô không nhận ra tôi à, trước đây chúng ta từng gặp rồi, mua son môi ở Thượng Hải, rồi cả giường nằm trên xe nữa ấy." Nhìn thấy đồ bảo hộ lao động trên người Hứa Nam Nam, cậu ta vui mừng nói: "Hóa ra cô làm việc ở mỏ sắt Nam Giang sao."
Lâm Thanh Tùng cảm thấy đúng là quá có duyên rồi. Gặp ở Thượng Hải, gặp ở thành phố An Nam. Giờ ở thị trấn Nam Giang cũng lại gặp.
Nhất định là duyên phận rồi!