393. Chương 393

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 393 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Biết cô nhóc này sợ tiêm, chắc chắn sẽ không tự giác đến bệnh viện.
"…" Hứa Nam Nam suýt chút nữa thì ngã khỏi xe.
Trên đường đi, Hứa Nam Nam rất không muốn đi chút nào.
Cô thật sự không muốn đi, vừa mới tiêm ngày hôm qua, cô không dám uống thuốc. Định bụng chờ thêm một ngày nữa rồi tự mình uống. Cảm giác tiêm vào người rất khó chịu, cô thà uống thuốc còn hơn. Dù sao cũng đâu phải là không có thuốc đâu chứ.
Bị bệnh uống thuốc chẳng phải tốt hơn sao, cớ sao cứ phải tiêm chứ?
Hứa Nam Nam xoắn xuýt trong đau khổ, đáng tiếc Lâm Thanh Bách trước mặt lại chẳng hề hay biết, nhất quyết bắt cô đi tiêm. Anh đạp xe thẳng đến bệnh viện.
Thật ra nếu Hứa Nam Nam kiên quyết hơn một chút thì cũng có thể từ chối, nhưng cô không làm được. Kiếp trước cô đơn, không người yêu thương, quan tâm cô. Kiếp này cũng chẳng có mấy ai yêu thương cô. Có người muốn tốt cho cô như thế, cho dù không muốn đi, cô cũng chẳng nỡ lòng từ chối.
Cũng không nỡ.
Cô nhìn tấm lưng của Lâm Thanh Bách, trong lòng nghĩ, anh Lâm tốt như thế, sau này chị dâu sẽ rất có phúc.
Trong lòng không ngăn được có phần rầu rĩ. Cứ luôn cảm thấy bực dọc ở đâu đó.
Đến bệnh viện, vẫn là dì bác sĩ ngày hôm qua. Thấy Hứa Nam Nam đã đến, bà ta rất hài lòng, cảm thấy người nhà bệnh nhân này tương đối hiểu chuyện, đặt lời dặn dò của bà ta vào lòng. Không giống một vài người nhà khác, vừa tiêm một mũi đã nghĩ rằng bệnh khỏi rồi, bảo đến tiêm thêm một mũi nữa thì lại xót vài đồng bạc đó.
Nghĩ bụng tiền nặng hơn hay mạng nặng hơn. Kết quả đã không đến tiêm mũi sau, còn nói bà ta kém, trị không hết bệnh.
Đuổi nam đồng chí ra khỏi phòng, kéo rèm cửa sổ lên, bà ta giơ mũi kim lên cười híp mắt.
Hứa Nam Nam nghiến răng, nhắm tịt mắt không muốn nhìn mũi kim.
"Người yêu cô thương cô lắm đấy, bảo tôi tiêm nhẹ một chút, nếu tiêm nhẹ, thì sao mà tiêm vào được?"
Hứa Nam Nam định bảo rằng đó là anh của cô, không phải người yêu, thì mũi kim kia đã tiêm vào mông rồi. Cảm giác nhoi nhói, cơn đau đó khiến cho nửa bên mông của cô tê rần.
"Xong rồi xong rồi, nhìn cái vẻ kia của cô, có đau lắm đâu." Bác sĩ cười nói. Chuyện này bà ta thấy nhiều rồi, đến viện với người yêu, lúc tiêm phải rơi vài giọt nước mắt mới được, muốn để nam đồng chí đau lòng ấy mà.
Thấy vậy cũng không thể trách được. Chớ thấy phụ nữ lúc nào cũng hô hào có thể gánh vác nửa bầu trời, nhưng thật ra trong lòng luôn hy vọng người đàn ông của mình thương yêu mình đấy.
Hứa Nam Nam là đau thật, không thể bò xuống giường được nữa rồi.
Cô cảm thấy mình phải nằm nghỉ một lát cho đỡ mới được.
Dì bác sĩ vừa đi thì Lâm Thanh Bách tiến vào. Thấy cô nằm trên giường, anh xoa đầu cô: "Vẫn còn khó chịu à?"
Hứa Nam Nam vùi mặt xuống. Cô chẳng thể nói thẳng ra là tiêm mông đau được.
"Được rồi, đừng khóc, xem tôi mang gì đến cho em này?" Lâm Thanh Bách với tay đưa đến bên mặt cô. Hứa Nam Nam nghiêng mặt nhìn, thấy trên tay của anh là một bọc giấy trắng, bên trong có vài viên kẹo kéo mạch nha.
Tiêm xong thưởng kẹo… Anh xem cô là con nít à.
Lâm Thanh Bách thấy cô nằm im, đành bỏ một viên vào miệng cô, ngón tay chạm vào môi cô thì vội lập tức rụt lại: "Ngon không? Nhờ người mang từ quê đến đây."
Hôm qua thấy cô gái nhỏ vừa tiêm đã khóc rưng rức, thế là biết được cô gái nhỏ này sợ tiêm. Hôm nay cần phải tiêm thêm một mũi nữa, sợ cô lại khóc như hôm qua. Vừa lúc nghe vợ nhà ông Cao nói, con cái nhà họ khi nào tiêm xong, chỉ cần cho một viên kẹo là sẽ lập tức cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Kẹo có thể giảm đau.
Thấy Hứa Nam Nam ăn kẹo xong, không còn khóc như ngày hôm qua nữa, lúc này Lâm Thanh Bách thấy tin lời đó vô cùng.
Mãi đến khi ra viện, ngồi trên xe, Hứa Nam Nam vẫn cảm thấy mùi vị ngậy ngậy của kẹo trong miệng.