Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Cán Sự Lâm Mới Đến
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 403 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cái tên vuốt tóc ngược này chẳng phải làm việc mua sắm ở cửa hàng cung tiêu xã sao, sao giờ lại thành cán sự kỹ thuật rồi? Chẳng lẽ là lừa đảo ư?
Lâm Thanh Tùng cười tươi rói, nhiệt tình bắt tay mọi người, tự giới thiệu về bản thân: "Mong được mọi người chỉ bảo thêm."
Đến lượt chào hỏi Hứa Nam Nam, cậu ta cười nói: "Xin chào cán sự Vu, tôi là Lâm Thanh Tùng. Sau này mong được chỉ dạy thêm."
Hứa Nam Nam cười gượng nói: "Không dám, không dám."
May mà Lâm Thanh Tùng không ở lại đây lâu, cậu ta bị Chu Phương dẫn đi giới thiệu với các đồng nghiệp khác.
Chị Liễu hớn hở nói: "Trong hầm mỏ chúng ta lại có một chàng trai đại học đẹp trai đến làm việc. Xem kìa, cậu ta nhiệt tình biết bao. Không giống như những sinh viên đại học kiêu ngạo coi trời bằng vung."
Hứa Nam Nam cười xã giao, trong lòng thầm mắng Lâm Thanh Tùng vô số lần.
Cô đã sớm biết cậu ta không phải người tốt, giờ lại quen biết Hứa Hồng, xem ra đúng là chẳng phải hạng người tốt đẹp gì. Thật phí cái tên của cậu ta, vậy mà chỉ khác tên Lâm Thanh Bách có một chữ thôi.
Buổi chiều tan làm, Hứa Nam Nam chợt nhớ đến bữa tối ngày mai.
Nghĩ đến chuyện ngày mai mời Lâm Thanh Bách ăn cơm, lòng cô không khỏi mong chờ. Lần này nhất định phải ăn thật no, gọi vài món ngon. À, sau này nghĩ cách tặng anh Lâm vài món ăn của thế kỷ 21 để anh ấy nếm thử.
Hứa Nam Nam vừa đi vừa mải miết suy nghĩ.
"Cán sự Vu." Thì nghe tiếng gọi từ phía sau.
Hứa Nam Nam vừa nghe thấy giọng nói đó, cô đã bước nhanh hơn.
Nhưng bước chân phía sau cũng nhanh không kém, rất nhanh đã đuổi kịp cô. Hứa Nam Nam biết không thể thoát được, dứt khoát dừng lại.
"Cán sự Vu, sao cô không nói gì vậy?" Lâm Thanh Tùng cười nhiệt tình nói.
Hứa Nam Nam phát hiện có mấy công nhân gần đó đang nhìn họ, bèn nhíu mày nhìn cậu ta, sau đó đứng lại bên đường.
"Cán sự Lâm, cậu có quen với Hứa Hồng phải không?" Cô đi thẳng vào vấn đề.
Lâm Thanh Tùng ngỡ ngàng gật đầu: "Cô cũng quen hả?"
Hứa Nam Nam khó chịu nói: "Tôi đề nghị cậu nên đến hầm mỏ tìm hiểu mối quan hệ giữa tôi và Hứa Hồng, tuy chúng ta là đồng nghiệp, nhưng cũng chẳng có quy định nào bắt buộc đồng nghiệp phải hòa thuận với nhau. Vốn dĩ chúng ta có thể làm đồng nghiệp bình thường, nhưng giờ thì tôi không muốn dây dưa gì với cậu nữa. Hy vọng cậu đừng làm phiền tôi nữa, nếu không thì cậu chỉ tổ gây rắc rối cho tôi thôi."
Sau khi trút hết lời trong lòng, Hứa Nam Nam xoay người rời đi.
Cô nói ra những lời đã giữ kín trong lòng, lúc trước cảm thấy cái tên vuốt tóc ngược này quá thân mật, không đứng đắn, thế nên không muốn tiếp xúc. Bây giờ biết được cậu ta cùng hội cùng thuyền với Hứa Hồng, vậy thì càng phải tránh xa hơn nữa.
Lâm Thanh Tùng không ngờ rằng Hứa Nam Nam sẽ nói như vậy, vẫn định nói thêm vài câu, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt ghét bỏ của cô thì không thể thốt nên lời. Thế là, cậu ta dứt khoát quay người trở lại hầm mỏ, quyết tìm hiểu rõ mối quan hệ giữa Hứa Hồng và cán sự Vu.
Một lát sau, Lâm Thanh Tùng mặt mày ủ dột đi về nhà.
Nghiệp duyên mà!
Về đến nhà, Lâm Thanh Tùng vẻ mặt đầy phiền muộn, đăm chiêu. Cậu ta muốn tìm người tâm sự thì phát hiện anh trai cậu ta đang lục lọi quần áo.
Chuyện này xưa nay chưa từng có.
"Anh, sao anh lại học theo em lục lọi đồ đạc thế."
Lâm Thanh Bách nghiêm túc nhìn quần áo trên giường: "Ngày mai có việc không tiện mặc quân phục, đương nhiên phải chọn quần áo cho phù hợp."
"Có việc gì vậy?" Lâm Thanh Tùng không quan tâm đến mớ bòng bong của mình nữa, mà tò mò nhìn anh trai mình. Mấy năm nay cậu ta chưa từng thấy anh trai mình chăm chút cho chuyện ăn mặc.
"Chuyện công việc, em đừng xen vào." Lâm Thanh Bách lựa đi lựa lại, cuối cùng cũng chọn được một chiếc áo sơ mi màu trắng và một chiếc quần màu xanh quân đội.