414. Hứa Hồng tiếp cận, Lâm Thanh Tùng lảng tránh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Hồng tiếp cận, Lâm Thanh Tùng lảng tránh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 414 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ăn xong xuôi vài miếng, Lâm Thanh Tùng thấy Hứa Nam Nam vẫn còn đang trò chuyện với Chu Phương trong lúc ăn, bèn bê bát ra ngoài, vờ như không thấy.
Ngay cửa nhà ăn là bể rửa bát. Lúc này người xếp hàng rất đông. Lâm Thanh Tùng nhìn bát đũa trên tay, phân vân không biết nên rửa hay không.
Lâm Thanh Tùng đang phân vân thì Hứa Hồng tươi cười bước đến từ một bên, rõ ràng là đã đợi sẵn từ lâu. Lâm Thanh Tùng không mấy kiên nhẫn khi gặp chị ta. Nếu sau này cán sự Vu thật sự kết hôn với anh trai cậu ta, họ sẽ là người một nhà. Nhà họ Hứa lại có mâu thuẫn với chị dâu tương lai của cậu ta, dù thế nào cậu ta cũng không thể qua lại thân thiết với người nhà họ Hứa. Dù cán sự Vu không nói gì, anh trai cậu ta cũng sẽ đánh cậu ta một trận.
Đến giờ Lâm Thanh Tùng vẫn còn nhớ, khi còn bé cậu ta nghịch ngợm cắt nát một bức ảnh của anh trai, kết quả là bị anh trai đánh cho đến nỗi ngay cả mẹ cũng suýt không nhận ra. Từ đó về sau, dù anh trai không đánh cậu ta nữa nhưng cậu ta vẫn tin rằng nắm đấm của anh trai còn lợi hại hơn nhiều so với ngày bé.
Lâm Thanh Tùng không nói gì, Hứa Hồng cũng không hề tỏ ra khó chịu, chị ta dịu dàng hỏi: "Anh Tùng, anh đến hầm mỏ đã quen chưa? Nếu chưa quen cứ nói với bác cả của em."
"Nói với bác cả của cô thì có tác dụng gì chứ?" Lâm Thanh Tùng nói với vẻ khó chịu.
Hứa Hồng lập tức lúng túng. Rõ ràng là chị ta chỉ nói khách sáo thôi mà...
Hứa Hồng cảm thấy hơi ngượng, thấy bát đũa trên tay Lâm Thanh Tùng, chị ta vội vàng đề nghị: "Anh Tùng, để em rửa bát cho anh."
"Không không không, chuyện này không được đâu. Tay con gái sao có thể rửa bát được chứ? Tay của các cô phải được che chở thật kỹ, mười ngón tay không dính nước ngày xuân, cô nghe bao giờ chưa? Phải giữ gìn như thế đấy." Lâm Thanh Tùng vội né tránh, nói với vẻ mặt khách khí.
Để người khác nhìn thấy cô rửa bát cho tôi, sau này tôi còn nói cho rõ ràng được à?
Hứa Hồng không biết suy nghĩ trong lòng cậu ta, thầm cảm động không thôi. Đây là lần đầu tiên chị ta nghe một người con trai nói không cho con gái rửa bát, những lời ấy nghe thật êm tai, mười ngón tay không dính nước ngày xuân, vừa nghe đã thấy được sự trân trọng, xem con gái như bảo vật mà che chở.
Chị ta đỏ mặt ngước nhìn Lâm Thanh Tùng: "Anh Tùng, cuối tuần anh có thời gian không? Chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm nhé. Lần trước anh mời em ăn cơm em vẫn chưa mời lại anh."
(Cô gái à, đó là mời thằng nhóc Lưu Hồng Quân ăn cơm mà...) Thôi được rồi, cô dùng không hết phiếu lương thực, tôi cũng không thể không giúp cô được.
Lâm Thanh Tùng cười nói: "Cô đã khách sáo như vậy, vậy tôi cũng không khách khí nữa. Được, thế cuối tuần chúng ta đến quán cơm lần trước ăn cơm nhé?"
Nghe cậu ta đồng ý, Hứa Hồng liên tục gật đầu. Nghĩ đến việc cuối tuần hai người được ở bên cạnh nhau, đôi mắt của chị ta không kìm được mà sáng bừng lên.
Lâm Thanh Tùng còn định nói gì đó, nhưng nhìn thấy Hứa Nam Nam và Chu Phương bước ra ngoài nên vội vàng nói: "Tôi có việc cần làm, phải đi rồi, cuối tuần nói sau." Dứt lời, cậu ta nhanh chân bê bát cơm đi mất.
Hứa Hồng đuổi theo hai bước chân, thấy cậu ta đi nhanh như thế, biết cậu ta có việc quan trọng cần làm nên cũng không đuổi theo nữa. Chị ta vừa quay đầu nhìn đã thấy Hứa Nam Nam và Chu Phương, liền mím môi, hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường. Ngẩng cao đầu đi ngang qua Hứa Nam Nam.
"Em nhìn mà xem, lỗ mũi cô ta hếch lên trời rồi, cũng chẳng ngại xấu xí." Chu Phương tức giận nói.
Hứa Nam Nam lại đang nhìn về phía Lâm Thanh Tùng. Vừa rồi cô đã thấy tất cả, hai người nói chuyện bên ngoài, nhìn bộ dạng thẹn thùng của Hứa Hồng, rõ ràng là chị ta có ý với cậu ta.
Chẳng phải Hứa Hồng này đã có bạn trai rồi sao? Chẳng phải có người con trai của cán bộ ở khu tập thể ủy ban huyện lần trước đã đạp xe đến đây sao? Sao bây giờ lại dán mắt vào Lâm Thanh Tùng rồi. Thế này là muốn "cưỡi lừa tìm ngựa" sao?