416. Chương 416

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 416 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam vừa có chút bực bội thì đã nghe Hứa Linh nói: "Chính là người đó, chị Cả gọi anh ta là anh Tùng. Chị, chị cũng mời anh ta ăn cơm đi. Đừng để chị Cả hưởng lợi một mình chứ chị ơi. Chị hẹn hò với anh ta, sau này sống sung sướng đi."
"…" Đứa nhỏ này cả ngày suy nghĩ chuyện gì trong đầu vậy.
Hứa Nam Nam cạn lời, sau đó xoa đầu cô bé: "Tiểu Linh, hẹn hò không phải vì để được sống sung sướng." Cô cần nói rõ với cô bé, không thể để cô bé học thói xấu.
"Sao lại không phải, chị Ba và chị Cả đều làm như vậy." Hứa Linh nghiêm túc nói.
Hứa Nam Nam lắc đầu: "Đó là các cô ấy, chị không thể làm như thế."
"Chị, vậy chị muốn tìm người thế nào, sau này dù sao cũng không thể sống khổ sở mãi được."
"Dù sao cũng phải tìm một người nhìn hợp mắt. Sống chung thấy thoải mái." Hứa Nam Nam nói, một hình bóng mờ nhạt lướt qua trong đầu cô. Nhưng cô lại bừng tỉnh ngay lập tức. Nghĩ nhiều rồi, nghĩ nhiều rồi, cô trở thành người trồng cây si mất rồi.
Thấy Hứa Linh vẫn đang ngẩng đầu nhìn mình, Hứa Nam Nam đỏ mặt dúi mấy viên kẹo cho cô bé: "Đi chơi đi, đừng lo cho chị."
Sau khi bỏ kẹo vào miệng, Hứa Linh liếc nhìn chị mình rồi cũng tung tăng chạy đi.
Đợi cô bé đi, Hứa Nam Nam thở dài, không thể suy nghĩ nhiều quá. Trồng cây si cũng không phải là chuyện hay ho gì, thật quá làm tổn hại mối quan hệ hữu nghị trong sáng này.
Nghĩ đến chuyện vừa rồi cô lại buồn cười. Có phải cô bé lo nhiều quá rồi không, ngay cả việc này cũng nghiêm túc như thế, còn chạy đến nghĩ cách giúp cô.
Nhưng Hứa Hồng dùng phiếu lương thực để mời Lâm Thanh Tùng ăn cơm nghĩa là hai người muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ? Có lẽ nên nói cho anh Lâm biết thì hơn.
Hứa Nam Nam định cuối tuần sẽ tìm anh Lâm nói rõ mọi chuyện, kết quả buổi chiều trên đường tan ca, Lâm Thanh Bách đã chờ sẵn ở ven đường.
Cô nhìn Lâm Thanh Tùng ở phía sau cách đó không xa. Người này hôm nay lại không làm phiền cô.
Cô bước đến: "Anh Lâm, anh đến tìm chỉ đạo viên Lâm à?"
Lâm Thanh Bách cười nhìn em trai mình, cười nói: "Không phải, hôm nay tan làm sớm, anh tiện đường đến đón em."
Nói xong, anh leo lên xe. Hứa Nam Nam thấy thế cũng leo lên xe theo.
Quay đầu nhìn Lâm Thanh Tùng, cậu ta đang đứng bực bội tại chỗ cũ.
Không phải là ghen chứ, Hứa Nam Nam nghĩ. Trước kia cô từng nghe nói có một số anh chị em có tình cảm rất thân thiết, không thể chịu được khi anh chị em của mình thân thiết với người ngoài.
Lẽ nào Lâm Thanh Tùng này là như thế sao.
Lâm Thanh Tùng đứng tại chỗ cũ, buồn bực nghiến răng nghiến lợi. Cái gì thế này, đề phòng cậu ta cứ như thể cậu ta là kẻ trộm vậy. Chẳng phải là hẹn hò thôi sao, có cần thiết phải đến đón mỗi ngày như vậy không.
Lần đầu tiên cậu ta nhận ra anh trai cậu ta lại là kiểu người như thế này.
Trên đường đi, Hứa Nam Nam nói cho Lâm Thanh Bách chuyện giữa Lâm Thanh Tùng và Hứa Hồng: "Chuyện hẹn hò vốn là tự do, chỉ có điều cô gái đó lại bắt cá hai tay, em cảm thấy điều đó không được đàng hoàng cho lắm. Em nghĩ vẫn nên nói với anh một tiếng."
Lâm Thanh Bách đạp xe, cười đáp: "Không sao, khi về anh sẽ nhắc nhở nó."
Hứa Nam Nam khẽ ừ một tiếng. Việc này xem như hoàn thành, phần còn lại cô không cần can thiệp nữa. Lại nhớ đến chuyện Hứa Linh nói với cô trước đó, cô ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Anh Lâm, hai người thật sự là con của thủ trưởng sao?"
Cô nhận ra Lâm Thanh Bách khẽ cứng người lại, sau đó chiếc xe rẽ vào bờ đê lúc trước bọn họ ngắm cảnh. Bởi vì trời nóng nên trời vẫn chưa tối hẳn.
Sau khi xuống xe, hai người đi dọc theo bờ đê. Hứa Nam Nam cũng không biết phải mở lời ra sao. Thật ra cô chỉ hỏi thử chứ không nghĩ nhiều. Bây giờ xem ra, chẳng lẽ anh Lâm lại giận rồi sao? Có khi nào anh ấy lại nói cô có trình độ tư tưởng thấp không nhỉ?