430. Mở rộng cửa hàng và lời đề nghị của Cổ Lỗ Sĩ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Mở rộng cửa hàng và lời đề nghị của Cổ Lỗ Sĩ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 430 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Mười lăm đồng tiền mặt, kèm mười lăm cân phiếu lương thực."
Người thanh niên kia hơi do dự. Mặc dù số đồ này cậu ta thu vào không tốn bao nhiêu tiền, nhưng dù sao đây cũng là công sức tự mình giám định. Nếu như là ở xã hội cũ, tiệm cầm đồ cũng phải trả tiền công giám định cho cậu ta, mà số tiền công đó không hề nhỏ.
Hứa Nam Nam cũng không muốn nhượng bộ. Mặc dù cô không thiếu những món đồ này, nhưng chỉ cần cô tỏ ra không cần gấp, thì lần tới sẽ khó mà bàn chuyện làm ăn, thậm chí còn khiến đối phương nghi ngờ.
Người thanh niên suy nghĩ nửa ngày rồi mới cắn răng đồng ý.
Hứa Nam Nam mỉm cười, đưa phiếu lương thực và tiền cho cậu ta: "Tôi còn định thu mua thêm một vài thứ nữa, sành sứ, sách cổ hay tranh chữ đều được. Nếu có món nào phù hợp, anh giúp tôi thu mua, đến lúc đó tôi sẽ đến lấy."
Mãi mới gặp được người nửa phần cùng ngành, Hứa Nam Nam cảm thấy phải nắm chắc mối quan hệ này. Nói cho cùng, đã làm loại chuyện này, gặp được người trong ngành sẽ có lợi hơn.
Nghe thấy Hứa Nam Nam nói vẫn còn thu mua nữa, tâm trạng của người thanh niên lập tức tốt hơn nhiều, đây là một mối làm ăn lâu dài mà. "Được thôi, tôi sẽ giúp cô thu mua. Có điều chúng ta phải nói trước, tháng nào cô cũng phải đến lấy hàng, nếu như có tháng nào cô không đến thì tôi sẽ không giúp cô nữa. À đúng rồi, tôi tên là Ngụy Tiểu Đông, căn nhà lát gạch xanh kia là nhà tôi, cô cứ đến đó tìm tôi là được."
Chỉ là Ngụy Tiểu Đông đã quyết định, những món đồ đó sau này sẽ không để trong nhà nữa.
Đợi Ngụy Tiểu Đông rời đi, Hứa Nam Nam mới cất đồ vào cửa hàng Taobao rồi vội vàng trở về nhà nghỉ.
Vừa về, Hứa Nam Nam liền sắp xếp những món đồ đó vào cửa hàng Taobao. Có lẽ Ngụy Tiểu Đông nghĩ rằng cô chỉ thích đồ đồng, nên đã đưa cho cô toàn là đồ đồng. Riêng gương đồng thì có vài cái, cùng một vài cái chén đồng, ly đồng.
Sắp xếp những món đồ đó xong, Hứa Nam Nam phát hiện hàng trong cửa hàng của mình quá ít. Những thứ như thư tịch và tranh chữ đều có, mặc dù không biết là đồ thật hay giả, nhưng dù sao cũng là đồ cổ. Thế là cô bèn phân loại, sắp xếp lại mọi thứ trong đó. Sau khi sắp xếp xong, cô phát hiện bên phía đồ sứ chỉ có ba cái, mà còn là thứ cô tự thu mua. Nhìn hàng trống trơn, cô dứt khoát đăng lên những món đồ trước đó cô đã thu mua, đặt trong giỏ nhưng chưa lấy ra.
Nhìn lại, thấy gọn gàng hơn nhiều.
Nhìn cái tên "Quán Nhỏ Niên Đại" của mình, Hứa Nam Nam cảm thấy nên đổi sang một cái tên khác, hay đặt là "Tiệm Đồ Cổ" thì sao nhỉ?
Mới vừa nghĩ, thế mà tên cửa hàng đã được đổi luôn rồi.
...Quá tiện lợi. Hứa Nam Nam ngước mắt nhìn cái tên mới của cửa hàng.
Ting ting ting.
Một khung thoại nhảy ra, Cổ Lỗ Sĩ nói: "Cô lại có hàng mới!"
Thính mũi thật, Hứa Nam Nam ngạc nhiên.
Đã lâu rồi cô không liên lạc với Cổ Lỗ Sĩ. Lần trước bị chơi một vố quá thảm, mặc dù Cổ Lỗ Sĩ có nói với cô, đây là mánh khóe "nhặt đồ cũ" trong giới của bọn họ. Nhưng cũng chẳng thể nào thay đổi được sự thật là bản thân cô đã bị lừa một phen.
Bởi vì Cổ Lỗ Sĩ có nói, món đồ trước đó là do cậu Hai may mắn nhặt được, cho nên giá lần đó cậu ta hét chỉ là hét bừa vậy thôi, chờ Hứa Nam Nam mặc cả lại. Kết quả lại gặp phải một người còn không hiểu đồ cổ bằng cậu ta.
Thế là cậu ta lập tức chạy đi khoe khoang chuyện này với hội bạn. Nhóm bạn của cậu ta không quá coi trọng tiền bạc, nhưng nếu có thể chi ít tiền mà mua được món đồ cổ siêu giá trị, đó chính là một kiểu vinh dự.
Lấy chuyện bản thân bị hớ để khẳng định cho danh tiếng "hốt hàng" của người khác, Hứa Nam Nam không muốn nghĩ tới.
Cô gửi một biểu tượng cảm xúc "đực mặt ra", tỏ vẻ tâm trạng của bản thân không tốt.
Cổ Lỗ Sĩ: "Nếu không thì lần sau cô có hàng, tôi giúp cô kiểm định, cô thấy sao?"