Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Hẹn hò quang minh chính đại
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 449 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Hứa Nam Nam tới, Lâm Thanh Bách nói vài câu với chú Vệ rồi đi lên đón.
"Xe hỏng rồi. Chúng ta đi bộ về nhé." Lâm Thanh Bách cười cong mắt, vẻ mặt vô cùng dịu dàng.
Hỏng đúng lúc thế này sao? Hứa Nam Nam không tin, không đúng, anh ta chạy ra tận cổng hầm mỏ làm gì chứ? Hứa Nam Nam nhìn anh.
Lâm Thanh Bách cười, chào chú Vệ: "Chú Vệ, vậy bọn cháu đi trước đây."
"Ồ, được, vậy mai chúng ta nói chuyện tiếp." Chú Vệ tỏ ra rất vui vẻ.
Đợi rời khỏi cổng hầm mỏ, Hứa Nam Nam mới ngước mắt hỏi: "Sao anh lại chạy ra tận cổng hầm mỏ?"
Lâm Thanh Bách nhướng mày: "Anh xấu trai lắm à mà không thể gặp người?"
"Không phải, để người ta nhìn thấy..."
"Nam Nam, em có suy nghĩ này là không tốt. Em xem những nam đồng chí theo đuổi các nữ đồng chí kia đều công khai theo đuổi, anh theo đuổi em tất nhiên cũng phải quang minh chính đại. Nếu không, những nam đồng chí khác không biết em đã có người theo đuổi, cũng sáp lại gần em, vậy chẳng phải rất dễ gây ra hiểu lầm sao?"
Từng lời nói của anh ta khiến Hứa Nam Nam cảm thấy đúng là rất có lý. Nhưng trong lòng cô lại cảm thấy Lâm Thanh Bách đang ngụy biện.
Thấy cô đã nghe lọt tai, Lâm Thanh Bách cười: "Hẹn hò thì phải quang minh chính đại, làm gì mà phải lén lút. Thời của chúng ta bây giờ không thịnh hành kiểu lén lút, không công khai."
Sao đã nâng cấp lên hẹn hò rồi? "Không phải lúc nãy nói là vẫn đang theo đuổi sao, giờ đã thành người yêu rồi à?" Hứa Nam Nam híp mắt hỏi anh, không muốn để anh cho rằng mình ngốc thật.
Lâm Thanh Bách hùng hồn nói: "Mao chủ tịch từng nói rồi, theo đuổi mà không lấy yêu đương làm mục đích đều là hành vi lưu manh."
"Không phải là kết hôn sao?"
"Giống nhau cả thôi, kết hôn là chuyện sớm muộn." Nói xong, anh lại hỏi: "Sao em biết?"
Lời trích dẫn của Mao chủ tịch này được phát hành từ bao giờ vậy nhỉ.
"Khụ khụ, bây giờ chúng ta đang nói chuyện yêu đương. Anh nghiêm túc một chút đi." Hứa Nam Nam nghiêm túc nói.
Mắt Lâm Thanh Bách lấp lánh, cười nói: "Đúng vậy, bây giờ anh đang nói chuyện yêu đương, đang nói rất nghiêm túc."
Hứa Nam Nam bị anh nói đến không biết phải đáp lại thế nào. Cô bĩu môi, đi chậm rì rì, vẻ mặt giận dỗi.
Gương mặt Lâm Thanh Bách tươi cười, đi sát bên cạnh cô. Đi một đoạn, bàn tay anh từ từ chạm vào rồi từng chút từng chút móc lấy tay cô.
Hứa Nam Nam sững sờ một chút, vừa định tránh thì bàn tay mình đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt. Lòng cô đập mạnh một cái, cuối cùng cũng không buông ra.
Không bị từ chối, Lâm Thanh Bách thở phào nhẹ nhõm, trái tim đang mắc nghẹn ở cổ họng cuối cùng cũng trở lại vị trí cũ. Nụ cười trên gương mặt anh ngày càng rạng rỡ, trong mùa hè nắng chói chang lại cảm thấy cả người khoan khoái dễ chịu.
Cuối cùng lần này anh cũng đưa cô về tận cửa nhà. Chỉ là anh vẫn không vào, Hứa Nam Nam cảm thấy mới hẹn hò mà đã vào nhà thì cũng quá nhanh rồi.
Lâm Thanh Bách không đi vào, nhưng hàng xóm thì lại nhìn thấy. Một lát sau, họ đã đến hỏi thăm chuyện của Lâm Thanh Bách. Lúc này bà Vu mới biết vừa nãy người yêu của cháu gái ở ngoài cửa nhưng không vào nhà, bà ấy thất vọng không thôi. Đuổi hàng xóm về, bà bèn đi hỏi Hứa Nam Nam.
"Mới hẹn hò, sao có thể đến nhà nhanh như vậy được chứ."
"Sao lại nhanh, gặp mặt sớm một chút, chúng ta cũng có thể quan sát. Nghe nói anh chàng này trông rất sáng sủa." Gương mặt bà Vu tràn đầy hưng phấn.
Nói chung là bà rất mong chờ. Bây giờ đã hẹn hò rồi thì chuyện kết hôn cũng sẽ không xa. Nói không chừng bà còn có thể trông con hộ đó.
Bà ấy nằm mơ cũng muốn trông cháu.
Hứa Nam Nam thấy bà vui như vậy, cũng không tiện làm bà mất hứng, chỉ đành nói: "Được rồi ạ, cháu sẽ mau chóng đưa anh ấy đến nhà."
Hèn chi ban nãy cứ muốn đưa cô về tận cổng, hóa ra đã có mưu tính từ lâu rồi.