Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Cuộc chạm mặt bất đắc dĩ
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 452 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đừng nói linh tinh, đây là chuyện trọng đại, phải suy nghĩ cho thật kỹ." Hứa Nam Nam nghiêm túc khuyên nhủ. Hiện tại, cả văn phòng ai cũng biết Lý Vĩ Minh đang chuẩn bị kết hôn. Suốt ngày anh ta đổi phiếu công nghiệp, phiếu vải với bọn họ, còn dặn dò mọi người khi đi công tác, nếu thấy đồ dùng gì có thể dùng cho việc kết hôn thì mua về giúp.
Hứa Nam Nam cảm thấy, nếu như không gặp được Lâm Thanh Bách, đến tuổi mà tìm được một người như Lý Vĩ Minh, cô cũng không cảm thấy có gì không tốt.
Buổi chiều, Lâm Thanh Bách lại đến sớm đợi ở cổng hầm mỏ, anh còn phát thuốc cho người trực phòng gác cổng.
Bây giờ chú Vệ nhìn thấy anh là vui vẻ ra mặt.
Chú ấy đối xử với Hứa Nam Nam như cháu gái, trước đó biết được con bé này phải sống ấm ức. Bây giờ cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn rồi, lại còn tìm được một người yêu tốt như vậy. Điều đó khiến người ta cảm thấy luôn có thể có được hy vọng, cảm thấy cuộc sống của mọi người rồi cũng sẽ ngày càng tốt đẹp hơn như thế.
Hai người đang nói chuyện vui vẻ, Hứa Kiến Sinh chắp tay sau lưng đi đến, cũng là để tìm Vệ Quốc Binh.
Nhìn thấy Lâm Thanh Bách, hắn ta liền liếc mắt quan sát đánh giá anh.
Lâm Thanh Bách đứng thẳng, vẻ mặt ung dung, cười nhạt, không hề cảm thấy mất tự nhiên chút nào. Nhìn thấy người trẻ tuổi như vậy, Hứa Kiến Sinh cũng không tìm ra được điểm nào không tốt. Chuyện con gái mình tìm được người yêu đã truyền khắp hầm mỏ rồi, tất nhiên hắn ta cũng nghe được. Mặc dù trong lòng đã hạ quyết tâm không quản đứa con này, nhưng khi thật sự có chuyện này thì hắn ta vẫn không nhịn được mà đến xem thử. Hắn lo lắng cô bé gặp phải người không tốt.
Vừa nhìn thì hắn cũng thấy yên tâm phần nào.
Vệ Quốc Binh nhìn hai người nhìn nhau đánh giá nhưng lại không nói gì, khó xử ho khan một tiếng rồi cười giới thiệu: "Đây là người yêu của Nam Nam, đồng chí Lâm." Lại nói với Lâm Thanh Bách: "Đây là… chủ nhiệm Hứa." Cuối cùng chú ấy cũng không nói là cha của Hứa Nam Nam, lo lắng sau khi nói ra sẽ khiến cả hai càng lúng túng hơn.
Lâm Thanh Bách cười gật đầu, không nói chuyện. Điều này chứng tỏ anh hoàn toàn không có ý đối xử với đối phương như cha vợ tương lai.
Trong lòng Hứa Kiến Sinh có chút không thoải mái, nhưng cũng không thể so đo làm gì, chỉ có thể xụ mặt hàn huyên vài câu với Vệ Quốc Binh rồi bỏ đi.
Đợi Hứa Kiến Sinh đi rồi, Vệ Quốc Binh có chút xấu hổ hỏi: "Nam Nam đã kể hết với cháu rồi à?"
Lâm Thanh Bách nói: "Nam Nam không nói gì, cháu nghe từ em trai cháu. Những chuyện này cũng không phải là bí mật gì ở hầm mỏ." Nam Nam quả thực không nói gì với anh, chỉ có điều là lúc sắp về quê thì sẽ nói sơ qua thân thế của mình cho anh nghe. Những chuyện khác anh đều biết được từ chỗ người khác, cũng rất chi tiết. Cho nên vừa nãy anh gặp Hứa Kiến Sinh, không hề coi trọng hắn ta chút nào. Ngoại trừ việc sinh ra Nam Nam, thì cuộc đời này của hắn ta quá thất bại.
Nghe thấy Lâm Thanh Bách nói như vậy, Vệ Quốc Binh gật đầu: "Con bé Nam Nam này sống cũng không dễ dàng gì. Chịu rất nhiều đau khổ, nhưng con bé thật sự là một đứa trẻ tốt bụng."
Lúc Hứa Nam Nam đến thì nhìn thấy hai người đang nói chuyện khá vui vẻ.
Vừa lên xe đạp, Hứa Nam Nam bèn hỏi: "Sao anh có thể nói chuyện được với bất kỳ ai vậy? Em trai anh cũng vậy, có phải là nhà các anh di truyền không?" Cả hai đều là kiểu người dễ làm quen. Chỉ là Lâm Thanh Bách có vẻ chững chạc hơn, không khiến người ta ghét.
Lâm Thanh Bách vừa đạp xe vừa nói: "Anh với nó không giống nhau, đối mặt với người mình ghét, một câu anh cũng thấy là nói nhiều rồi. Còn nó thì có thể sống với người ta như anh em ruột thịt." Ví dụ như Lưu Hồng Quân, bây giờ thằng nhóc đó đã coi Thanh Tùng như anh em ruột thịt rồi, bắt đầu "làm phản" luôn rồi.
Hứa Nam Nam cười híp mắt, lắc lắc chân nhỏ của mình: "Ôi, anh với em hẹn hò, người nhà anh thật sự không phản đối sao? Đừng để đến lúc có người vứt cho em tờ séc… khụ khụ, vứt cho em tờ phiếu lương thực đấy nhé."