457. Chương 457

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 457 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đương nhiên Hứa Nam Nam biết chúng đã bị tiêu hủy, nếu không thì sau này cũng sẽ không có giá trị đến thế.
"Vậy còn có thể tìm được không? Em muốn sưu tập tem, hay là chúng ta sưu tập mấy bộ tem đi." Sau này không cần mua nhà cho bọn trẻ nữa. Để lại cho mỗi đứa một bộ tem quân bưu xanh...
Lâm Thanh Bách nắm tay che miệng, ho nhẹ một tiếng, khó xử nói: "Cái này có lẽ không tìm được nữa đâu, mấy năm nay anh cũng không thấy."
Hứa Nam Nam nghe vậy, lập tức rũ vai xuống như trái cà héo.
Lâm Thanh Bách vỗ về xoa đầu cô.
Buổi tối, Lâm Thanh Tùng về đến nhà thì thấy anh trai mình đang lục lọi giá sách, cuối cùng lấy ra một quyển sổ.
Thấy thứ này, Lâm Thanh Tùng bĩu môi. Anh trai cậu cũng không biết là học ở đâu cái thói này, rõ ràng là quân nhân mà lại thích văn hóa nghệ thuật, còn sưu tập tem nữa. Mấy thứ này giữ lại cũng chẳng biết để làm gì.
Lâm Thanh Bách lật một lúc, cuối cùng cũng giở đến chỗ những con tem mình đã sưu tập trước đây. Thấy ba con tem mới tinh trên đó, anh mỉm cười. Cũng không biết thứ này có gì tốt mà khiến cô gái nhỏ nhớ mong đến thế. Có điều cô thích là được.
Kẹp chúng vào cuốn sổ mang theo bên người xong, lúc này anh mới phát hiện em trai Lâm Thanh Tùng đã về rồi.
Thấy Lâm Thanh Bách cuối cùng cũng rảnh rỗi, Lâm Thanh Tùng ngồi thẳng dậy: "Anh, hôm nay em nghe Lưu Hồng Quân nói hình như cha cậu ta ở nhà bảo anh sắp phải đi rồi. Hình như là tin tức từ phía thủ đô, bảo anh quay về gì đó ấy."
Bây giờ Lưu Hồng Quân đã hoàn toàn "phản bội", trở thành tay sai của cậu ta rồi. Thậm chí còn nói thông tin của Lưu Kiến Quân, cha cậu ta, ra bên ngoài. Có điều Lâm Thanh Tùng cũng không tin hoàn toàn: "Không biết tên này có phải nói thật hay không."
Sắc mặt Lâm Thanh Bách thay đổi, anh mím chặt môi, đứng dậy đi ra ngoài.
Ký túc xá và phòng tiếp khách của ủy ban huyện nằm trong cùng một khu, không đến hai phút Lâm Thanh Bách đã gõ cửa nhà Lý Uyển.
Lý Uyển mở cửa, thấy Lâm Thanh Bách đứng ở cửa, trên mặt bà có chút kinh ngạc.
Bà ta mở rộng cửa: "Thanh Bách đến rồi, vào trong rồi nói chuyện."
Lâm Thanh Bách lạnh mặt đi vào. Thím Lý đang may quần áo bên trong, thấy anh đến thì chào hỏi một tiếng rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.
Lý Uyển từ sau lưng anh đi tới: "Sao đột nhiên lại qua đây?" Trước đó còn chẳng hỏi han tới người mẹ là bà ta đâu.
"Có phải dì đã điện báo cho thủ đô phải không?" Lâm Thanh Bách nhìn bà ta.
Lý Uyển không ngờ Lâm Thanh Bách biết chuyện này nhanh như vậy: "Dì không nói gì cả, chỉ nói tình hình bên này cho cha con thôi. Ý của ông ấy cũng là muốn con quay về. Dù sao ở bên này cũng không có triển vọng gì cả."
"Đồng chí Lý Uyển, có phải bà cho rằng chút quyền lực của Lâm Trường Chinh có thể khiến bà một tay che trời phải không? Bà đang học ai vậy? Bà không có năng lực đó thì tốt nhất nên an phận thủ thường. Đừng làm ra chuyện rắc rối gì, đừng để đến lúc đó cả nhà họ Lâm phải chôn cùng bà."
Đây là lần đầu tiên Lý Uyển nghe được giọng điệu như thế này, tức đến run người: "Thanh Bách, đây là giọng điệu con nói chuyện với dì sao?"
"Tôi đang nói chuyện với một người có tư tưởng giai cấp địa chủ không cao. Bà biết chính bà đang làm cái gì không? Lợi dụng chút đặc quyền để khoa tay múa chân trong quân đội. Nếu như sau này có biến động nhỏ nào thì người gặp chuyện đầu tiên chính là bà và kéo theo cả người chống lưng cho bà nữa."
"Dì làm thế này còn không phải là vì con sao." Đôi mắt Lý Uyển đỏ ửng lên: "Là vì tiền đồ của con cả mà."
"Đừng nói là vì tôi. Tiền đồ đúng là không giả, nhưng lại không phải vì tôi. Vì ai thì tự bà rõ."