459. Lời cảnh báo và món quà của Lâm Thanh Bách

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Lời cảnh báo và món quà của Lâm Thanh Bách

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 459 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giọng điệu của bà ta không còn vẻ cao ngạo như trước, trái lại rất giống một người mẹ đang lo lắng cho tương lai của con mình.
Bà ta không dám ra tay trước mặt Lâm Thanh Bách, đành tìm đến cô gái trẻ tuổi này.
Hứa Nam Nam nghe xong lại bật cười, một nụ cười đầy chế nhạo.
"Anh Lâm mười bốn tuổi về nhà, mười lăm tuổi đã bị các người sắp xếp vào quân đội. Đó là vì tốt cho anh ấy sao? Tôi chỉ là một người dân bình thường, không hiểu thế nào là có tương lai hay không có tương lai, cũng không biết làm công nhân viên chức còn phải kết bè kết phái. Tôi chỉ biết anh Lâm đã trưởng thành, biết mình muốn gì, không ai có thể quyết định thay anh ấy. Dì không phải mẹ ruột anh ấy, không thương anh ấy, nhưng tôi là người yêu anh ấy, tôi thương anh ấy."
Lý Uyển không ngờ cô gái trẻ tuổi này lại ăn nói sắc sảo đến vậy, tức đến bật cười: "Lý Tĩnh mà lại sinh ra được đứa con gái như cô."
Hứa Nam Nam nhíu mày, giọng điệu này nghe như có quen Lý Tĩnh vậy?
Lý Uyển dường như nhận ra mình lỡ lời, mím môi: "Nói thì hay ho như vậy, chẳng qua cũng là không nỡ rời xa Thanh Bách mà thôi. Tôi không quản nổi các người, nhưng sẽ có người khác quản các người thôi."
Bà ta cười lạnh với Hứa Nam Nam rồi quay lưng bỏ đi.
Hứa Nam Nam hừ một tiếng, hoàn toàn chẳng thèm để bà ta vào mắt.
Dù sao bà ta cũng không phải mẹ ruột của anh Lâm, cũng chẳng tốt với anh Lâm, cô không cần phải kính trọng.
Buổi chiều, Lâm Thanh Bách đến đón cô. Hứa Nam Nam không giấu giếm, kể cho Lâm Thanh Bách nghe chuyện Lý Uyển đến tìm cô và những gì họ đã nói.
Lâm Thanh Bách đạp xe, tốc độ càng lúc càng nhanh.
Họ không vội về nhà mà đi hóng gió ở ngoại thành, đến khi thấy một cảnh đẹp thì mới dừng lại.
Thấy cô gái nhỏ trước mắt còn thấp hơn mình cả một cái đầu, Lâm Thanh Bách không kìm được giơ tay ôm chặt cô vào lòng.
Mềm mại, nhỏ nhắn là thế, vậy mà lại nói thương anh.
Lâm Thanh Bách thấy vừa buồn cười, vừa không kìm được cảm giác cay cay nơi khóe mắt.
Đầu Hứa Nam Nam được anh ôm trong lòng, có chút khó chịu. Cô giãy giụa muốn thoát ra nhìn anh, nghiêm túc hỏi: "Sau này anh sẽ về thủ đô sao?"
Thật lòng mà nói, để cô rời khỏi Nam Giang đến thủ đô, cô cần một chút dũng khí. Cuộc sống ở đây rất yên bình, cô còn phải chăm sóc ông bà và Tiểu Mãn, cô không thể rời đi được.
Nhận được thì phải gánh vác trách nhiệm. Ông bà đã cho cô nhà ở, cô phải để họ an hưởng tuổi già. Đây là cam kết cô đã tự đặt ra cho bản thân từ trước.
Lâm Thanh Bách cúi đầu nhìn cô: "Bây giờ thì không. Sau này… còn phải đợi rất lâu nữa." Rời khỏi nơi đó, hiện tại anh tạm thời không có ý định quay về.
"Không quay về cũng tốt, ai biết ở đó chắc chắn sẽ tốt chứ." Hứa Nam Nam nghĩ đến chuyện sau này, cảm thấy Lâm Thanh Bách không quay về cũng là một điều hay.
Lâm Thanh Bách không khỏi xoa đỉnh đầu cô, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô, anh không kìm được mà hôn cô. Khi đã ổn định lại tâm trạng, anh buông Hứa Nam Nam ra, rút từ trong lòng ra một cuốn sổ, lật đến trang chứa tem đặt trước mặt Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam đang còn chút buồn bực thì trước mắt cô xuất hiện thứ mà cô hằng tha thiết ước mơ.
"Đây là..."
"Không phải là tem quân bưu xanh em muốn sao? Đúng lúc anh tìm được bộ này đấy. Em không biết khó khăn thế nào đâu..." Lâm Thanh Bách cảm thấy mình nên thể hiện một chút sự vất vả của bản thân.
Vừa nói xong thì trước mắt anh bỗng hoa lên, cổ anh đã bị người ta ôm chặt, ngay sau đó đôi môi bị cô cắn lấy.
Cả người Lâm Thanh Bách như bị điện giật, từ cơ thể lên đến đầu đều cứng đờ. Lúc anh phản ứng lại thì Hứa Nam Nam đang cầm con tem cười vô cùng vui vẻ.
Đôi mắt Hứa Nam Nam sáng lấp lánh nhìn anh: "Cảm ơn anh Lâm."
Đây là hơn hai triệu tệ đó.
Hứa Nam Nam đột nhiên cảm thấy tay mình nặng trĩu.