46. Nỗi Lo Của Nam Nam Và Vị Khách Bất Ngờ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Nỗi Lo Của Nam Nam Và Vị Khách Bất Ngờ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù sao, cô không thể tự tiện sử dụng cửa hàng Taobao. Một là tiền vốn không nhiều, hai là mặc dù thời đại này đang trong giai đoạn phá Tứ Cựu, nhưng cũng là thời điểm dễ xảy ra chuyện nhất.
Chỉ cần cô để lộ chút khác thường, cái chờ đợi cô chính là sự đả kích đáng sợ nhất. Không nói đến việc bị coi là quỷ thần, khả năng cao nhất là cô sẽ bị quy kết là đặc vụ hoặc giai cấp tư sản để đả kích.
Bằng không, làm sao giải thích một đứa bé nông thôn như cô, không có thu nhập, những thứ này từ đâu mà có? “Cha, con và Tiểu Mãn không mong cha đón chúng con vào thành phố. Con chỉ mong có thể bình an lớn lên ở nông thôn, làm nhiều việc cũng được, nhưng đừng đánh chúng con, đừng gả con cho người khác.” Đứa bé khóc lóc kể lể, Hứa Kiến Sinh cũng cảm thấy rất khó chịu, không biết rốt cuộc mình nên làm gì mới là tốt nhất.
Nhưng hắn ta cũng bắt đầu do dự về chuyện muốn gả con cho nhà thợ rèn Hồ, không còn kiên quyết như vừa nãy nữa.
Lý Tĩnh đã sớm chuẩn bị làm bánh bao thịt cho các cháu, cho nên đã nhào bột xong. Cô ta và Hứa Hồng một người gói, một người hấp, sau đó Hứa Mai Tử lại tới giúp, chẳng mấy chốc đã làm xong một nồi bánh bao thịt thơm ngon. Chưa kịp bưng ra, Hứa Lỗi và Hứa Long đã chạy vào phòng bếp ăn. Hứa Hồng và Hứa Mai Tử cũng mỗi người cầm một cái ăn.
Lý Tĩnh nhìn các cháu ăn ngon lành, trong lòng vui mừng khôn xiết, còn cố ý bảo Hứa Long và Hứa Lỗi mang ra ngoài ăn. Như vậy thì có thể để người ngoài biết, hôm nay nhà họ ăn bánh bao thịt. Đến lúc đó nhất định người ta sẽ nói bác gái này thật hào phóng, cách một ngày lại cho các cháu ăn bánh bao thịt to thế này.
Hứa Lỗi và Hứa Long lập tức cầm hai cái bánh bao chạy ra sân, hai đứa bé vừa ra cửa sân, suýt chút nữa đụng phải người. Vừa thấy là Vệ Quốc Binh, thì chẳng buồn chào hỏi một tiếng đã chạy biến. Bác gái của chúng nói, Vệ Quốc Binh là người canh gác trong mỏ, không thể so sánh với bác cả.
Vệ Quốc Binh thì đã sớm quen với thái độ của những đứa trẻ này, nhưng chủ nhiệm Chu Lệ Bình của Hội Liên Hiệp Phụ Nữ lại có chút không vui: “Sao những đứa bé này hấp tấp vậy? Nhưng mà cuộc sống nhà chủ nhiệm Hứa xem ra không tệ, còn được ăn bánh bao thịt nữa chứ.” Nạn đói kém mới qua chưa bao lâu, có thể ăn bánh bao thịt thật sự là điều hiếm hoi. Huống hồ nhà họ Hứa nuôi đến năm đứa trẻ, hơn nữa năm đứa trẻ này và vợ của chủ nhiệm Hứa đều có hộ khẩu nông thôn, không được hưởng lương thực cung cấp.
Vệ Quốc Binh nói: “Bình thường chủ nhiệm Hứa rất tiết kiệm, chắc bởi vì hai đứa con gái của anh ấy từ quê lên, nên mới cải thiện bữa ăn.” Chu Lệ Bình gật đầu: “Xem ra chủ nhiệm Hứa đối xử với hai đứa con gái thật tốt, vậy lát nữa làm việc sẽ dễ dàng hơn.” Lần này cô ấy nghe nói chuyện con gái lớn nhà chủ nhiệm Hứa bị ép gả nên đã có lòng đến đây.
Chuyện này thật khó chấp nhận, vì bảo vệ con em công nhân, cũng không muốn để cán bộ làm chuyện sai trái, cho nên Chu Lệ Bình còn chưa kịp ăn cơm đã vội vã chạy đến nhà họ Hứa để làm việc. Hai người đứng ở cửa sân, cũng không vội vào ngay, liền cất tiếng gọi vào bên trong: “Chủ nhiệm Hứa, ở nhà không?”
Hứa Kiến Sinh đang nặng trĩu tâm sự ngồi trong nhà chính, nghe thấy bên ngoài gọi thì liền đứng dậy ra ngoài đón. Mắt Hứa Nam Nam cũng sáng bừng lên, kéo Hứa Tiểu Mãn chạy đến ngồi ở chân tường. Hứa Linh thấy vậy, cũng ngồi xổm xuống ở chân tường.
Sau khi Hứa Kiến Sinh dẫn Chu Lệ Bình và Vệ Quốc Binh vào nhà, thì thấy ba đứa trẻ đang sợ sệt ngồi xổm trong góc tường. “Nam Nam, con làm sao vậy?” “Cha, đừng gả con đi lấy chồng, con nhất định sẽ nghe lời, chăm chỉ làm việc, cha tuyệt đối đừng gả con đi.” Hứa Nam Nam ôm chặt hai đứa em vào lòng. “Cha nói gả con đi lúc nào?” Hứa Kiến Sinh ngơ ngác hỏi, hoàn toàn không hiểu vì sao con gái lớn đột nhiên lại thay đổi thái độ như vậy.