461. Chương 461

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 461 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thím Lý nói: "Tiểu Uyển à, con thật sự phải đi rồi sao?"
Lý Uyển gật đầu: "Anh Lâm bảo con quay về sớm chút, con cũng có chuyện muốn bàn bạc với anh ấy."
Thím Lý lặng lẽ thở dài, đợi Lý Uyển đi ra ngoài rồi, bà ngồi trên giường suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không kìm được, liền xuống lầu ra vườn tìm chú Lý đang tản bộ: "Tiểu Uyển muốn đi rồi, lần này con bé đi rồi, tôi thấy e là cả đời này cũng chẳng có cơ hội quay lại nữa. Tôi vẫn muốn đi thăm Tiểu Tĩnh. Dù sao nó cũng là con gái tôi, nó không nhận tôi thì tôi chỉ cần nhìn một cái thôi. Sau này sẽ không còn day dứt nữa."
Dạo gần đây Lý Tĩnh thường xuyên nhắc đến chuyện của Hứa Nam Nam. Biết làm sao được, Hứa Hồng vẫn im hơi lặng tiếng. Hiện giờ khi nhắc đến chuyện này thì chị ta còn tỏ vẻ không vui, còn nói chuyện này không thể nóng vội được.
Hứa Hồng dù không nói thẳng ra, cô ta cũng đã đoán được phần nào tình hình. Chắc hẳn bên phía Hứa Hồng đã gặp phải khó khăn gì đó rồi. Cô ta không muốn từ bỏ hy vọng ở Hứa Hồng, nhưng cơ hội với Nam Nam chắc cũng nên được tận dụng.
Lý Tĩnh cứ nghĩ đến chuyện này là lại thấy đau đầu, nếu biết trước con bé ấy giỏi giang như bây giờ, thì ban đầu cô ta đã chẳng tuyệt tình như thế. Là đứa con do mình dứt ruột đẻ ra, nếu hòa nhã với nó một chút thì chẳng phải nó sẽ ngoan ngoãn sao. Làm quá tuyệt tình, thành ra bây giờ đứa trẻ này chẳng chịu nghe lời gì hết.
Cô ta nhớ lại con chó mà cô con gái nhà địa chủ nuôi hồi nhỏ. Cô ta rất hung dữ với con chó ấy, đố kỵ với nó vì được ăn còn ngon hơn mình. Cô ta lén đánh nó, kết quả là con chó ấy chẳng còn thân thiết với cô ta nữa. Cứ nhìn thấy cô ta là nó sủa ầm lên, thậm chí còn cắn cô ta.
Còn cô tiểu thư nhà địa chủ ấy mang đồ ăn cho nó, là nó vui vẻ vẫy đuôi chạy đến.
Nếu biết trước thế thì đã chẳng đánh đập nó làm gì, cần phải cho nó nếm chút ngọt bùi.
Lý Tĩnh đang suy nghĩ làm sao để níu kéo tình cảm của con gái ruột mình thì Hứa Kiến Sinh trở về nhà với khuôn mặt tối sầm.
Tính tình Hứa Kiến Sinh ngày càng tệ bạc, tiền và phiếu lương thực đầu tháng phát ra đều do Hứa Kiến Sinh quản lý. Hiện giờ cô ta chẳng có gì trong tay nên càng không dám cau có gì với hắn ta.
"Anh Hứa, sao vậy, ai chọc giận anh thế?"
Hứa Kiến Sinh cầm bảng thành tích quăng lên bàn. Lý Tĩnh cầm lên xem, cô ta không rành chữ nghĩa, chỉ thấy những con số 32, 25…
Lý Tĩnh ngẩng đầu lên hỏi: "Đây là gì thế?"
Hứa Kiến Sinh tức giận đập mạnh xuống bàn: "Còn có thể là cái gì nữa, thành tích thi lần này của Hứa Hồng. Kỳ thi lên lớp mà chỉ được có chút điểm này, cô nói xem nó thi kiểu gì vậy hả. Có để tâm gì đến chuyện học hành đâu chứ."
Hứa Hồng đi học muộn, lúc vào học đã chín tuổi rồi. Lẽ ra phải hiểu chuyện hơn so với các bạn trong lớp, sao lại học hành ra nông nỗi này chứ.
"Cô nói xem, mấy năm qua chúng ta chưa nói đến việc dạy dỗ nó thế nào, tốt xấu gì thì cũng không để nó chết đói, bình thường quần áo cũng phải gom góp để mua cho nó mặc… Sao lại có thể thi cử thành ra thế này chứ."
Hứa Kiến Sinh càng nói càng thấy mất mặt.
Mặc dù trước đây hắn ta từng nói nếu Hứa Hồng thi không tốt thì sẽ cho chị ta về quê. Hắn ta cũng có ý định như vậy nhưng không ngờ rằng Hứa Hồng lại thi ra kết quả kém đến thế.
Những người ở mỏ đều biết cháu gái Hứa Kiến Sinh có kết quả thi như vậy, không biết có nói gì sau lưng hắn ta không.
Hôm nay hắn ta còn gặp giáo viên dạy lớp học buổi tối ở mỏ, người ta cũng biết thành tích của Hứa Hồng. Sau khi nhìn thấy hắn ta, còn tỏ vẻ tiếc nuối cho hắn ta. Nói rằng đáng tiếc trước kia đã không bồi dưỡng cho Nam Nam.