464. Bí mật thân thế và quyết định rời đi

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Bí mật thân thế và quyết định rời đi

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 464 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hứa Hồng cũng bị khuôn mặt lạnh lùng của Lâm Thanh Tùng khiến hơi giật mình, cười nói: "Anh Tùng, anh có biết không, em và anh là họ hàng đấy. Bà ngoại của anh chính là mẹ ruột của bác dâu em đấy."
Cái gì chứ?
Lâm Thanh Tùng cảm thấy chị ta đang nói nhăng nói cuội, định quay gót rời đi, nhưng chưa kịp bước hai bước đã bị Hứa Hồng níu lại. Cậu ta hất tay mãi mới thoát ra được: "Xin đồng chí nữ đây chú ý một chút, đừng có mà động tay động chân."
"Em nói thật đấy, anh Tùng. Hôm nay em mới nhìn thấy bà ngoại anh ở nhà em, chính là người bà thường đi cùng mẹ anh, bà ấy đến nhà em tìm bác dâu. Bác dâu em đã thừa nhận rồi, bà cụ ấy chính là mẹ ruột của bác dâu. Có điều bác dâu không nhận bà, em thấy không đành lòng, thế nên em mới đến đây thăm bà rồi nói vài chuyện với bà ấy."
Nghe thấy Hứa Hồng nói như thế, da đầu của Lâm Thanh Tùng lại bắt đầu ngứa ran.
Cậu ta biết Hứa Hồng sẽ không dám nói linh tinh về chuyện này. Dù sao thì cũng là chuyện hỏi ra là biết ngay. Nếu là vậy, ông và bà quả thật cũng có mối quan hệ với nhà họ Hứa. Hơn nữa còn là ông bà ngoại của chị dâu tương lai mình.
Nếu như chị dâu tương lai của cậu ta không có xích mích với nhà họ Hứa thì chuyện này còn là một chuyện tốt. Nhưng hiện giờ mọi chuyện đã xảy ra như vậy rồi, việc rốt cuộc có nhận ông bà ngoại hay không lại là một chuyện khác.
"Anh Tùng, anh cứ để em vào đi mà, em sẽ cẩn thận nói chuyện với bà." Hứa Hồng lấy lòng nói. Hiện giờ chị ta cần phải ra sức kéo gần quan hệ với người lớn trong nhà, thế thì sau này mới có thể có cơ hội để mối quan hệ này càng thêm thân thiết.
Lâm Thanh Tùng không vui, vừa nhìn đã biết là chị ta có mục đích riêng. Cậu ta dứt khoát lạnh mặt nói: "Không cần đâu, để tôi đi xem bà thế nào, còn không biết lời cô nói có phải thật không nữa."
Nói xong nhanh chân bước vào trong sân.
Cũng không quan tâm đến Hứa Hồng đang gọi với theo ở bên ngoài.
Trong phòng khách của khu tập thể, Lý Uyển đang rất tức giận. Thím Lý ra ngoài bà ta mới biết là đi tìm Lý Tĩnh. Chú Lý ấy vậy mà lại còn định giấu giếm chuyện này. Nếu như không phải bà ta vừa nhìn là đã biết họ nói dối thì quả thật còn không biết chuyện này đâu.
Nghĩ đến hai người này vì muốn đi gặp Lý Tĩnh mà còn bắt tay nhau để lừa bà ta, trong lòng bà ta cảm thấy vô cùng bực bội.
Chú Lý u sầu không nói gì, thím Lý thì đứng bên cạnh ra sức lau nước mắt.
Lâm Thanh Tùng vừa bước vào cửa thì nhìn thấy cảnh này, vội nói: "Bà, có chuyện gì thế. Ai bắt nạt bà sao?"
"Không, không có ai bắt nạt bà cả." Thím Lý lau nước mắt nói.
"Sao bà lại khóc ra nông nỗi này chứ." Lâm Thanh Tùng lau nước mắt cho bà ấy. Từ nhỏ cậu ta được hai người họ nuôi lớn, họ chẳng khác gì ông bà ngoại ruột thịt cả. Nên cậu ta không đành lòng nhìn hai người họ chịu ấm ức.
Lý Uyển cuối cùng cũng không thể nhẫn tâm nhìn hai người già tự dằn vặt mình như thế nữa, nói: "Thôi bỏ đi, gặp thì cũng gặp rồi, cuối tuần này chúng ta sẽ rời khỏi đây."
Nam Giang này bà ta không thể ở lại thêm nữa. Bà ta không muốn Lý Tĩnh ấy lại bám víu lấy bà ta. Con nhỏ bội bạc ấy chưa từng làm được một chuyện tốt đẹp gì cả.
Lý Tĩnh và con gái cô ta, quả thật đúng là không cho bà ta sống yên ổn mà.
Nghe thấy Lý Uyển muốn rời đi, Lâm Thanh Tùng vui mừng đến mức chỉ muốn đốt pháo ăn mừng, nhưng chưa kịp vui mừng đã nghe thấy Lý Uyển nói: "Thanh Tùng, có phải là con cũng nên quay về rồi không?"
"Con không về, con ở lại đây với anh." Cậu ta kiên định nói. Anh cậu ta không ở trong thủ đô, cha mẹ họ nhất định sẽ lôi cậu ta ra làm đối tượng quản thúc, đến lúc đó chút tự do nào cũng không còn.