480. Chương 480

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 480 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cô mượn hành động này để che đi khuôn mặt đang đỏ bừng của mình.
Trước đây, cô và Lâm Thanh Bách thật sự không để ý đến những chuyện này. Cô vẫn luôn nghĩ rằng khi đã yêu nhau thì việc ôm hôn là chuyện hết sức bình thường. Giờ nghĩ lại, cô mới thấy mình đã đi quá giới hạn.
Nhập gia tùy tục. Sau này cô phải cẩn thận hơn, lỡ như anh Lâm thật sự không kìm lòng được thì không hay chút nào.
Buổi chiều, khi Lâm Thanh Bách đến đón, Hứa Nam Nam nhất quyết không chịu để anh hôn mình, đặc biệt là ở ngay đường lớn trong thị trấn.
Mặt Lâm Thanh Bách tối sầm lại. Nếu anh chưa từng nếm trải hương vị tuyệt vời ấy thì còn có thể nhịn được, nhưng một khi đã thử qua rồi lại không cho động vào, cả người cứ bứt rứt khó chịu.
Nhưng nếu cô bé này không thích, anh cũng sẽ không ép buộc, dù có muốn cũng phải nhịn.
Hai người dắt xe đạp, cách nhau khoảng hai nắm tay. Hứa Nam Nam kể về những nội dung tư tưởng tiến bộ cô đang học gần đây, rồi hỏi Lâm Thanh Bách dạo này có tiếp thu tư tưởng mới nào không.
Lâm Thanh Bách lần lượt trả lời từng vấn đề.
Đến khi hai người đi đến cửa nhà, cả hai đã hoàn thành một cuộc trao đổi tư tưởng toàn diện, đạt được sự thống nhất đầy đủ và hài hòa.
Hứa Nam Nam cười thỏa mãn: "Đồng chí Lâm, tiếp tục duy trì tư tưởng tiến bộ tích cực này, phải học tập, phải phát triển, phải dũng cảm tìm tòi. Được rồi, buổi trao đổi ngày hôm nay đến đây là chấm dứt. Ngày mai lại gặp."
Nói xong, cô cười tủm tỉm, chớp chớp mắt rồi đi vào nhà.
Bà Vu gọi với ra ngoài: "Lâm à, cháu có muốn vào trong ngồi một lát không?"
Lâm Thanh Bách cười: "Không được đâu bà ạ, cháu còn có chút việc phải về trước."
Bà Vu cũng không ép buộc, dù sao còn chưa kết hôn, nếu để nhà trai vào cửa dễ dàng thì sẽ xem nhẹ nhà gái mất.
"Được, cháu về trước đi, khi nào rảnh thì qua chơi."
Lâm Thanh Bách cười đồng ý với bà, lúc dắt xe quay đầu đi mới thở phào nhẹ nhõm, cô bé của anh đúng là càng ngày càng biết cách giày vò người khác.
Vẫn còn phải chờ nữa, chờ em ấy đủ tuổi kết hôn.
Sang năm phải đưa em ấy về gặp cha mẹ mới được.
Lâm Thanh Bách vừa mới đạp xe trở lại khu tập thể ủy ban huyện thì đã bị cục trưởng Cao gọi.
Cục trưởng Cao đã đến khu tập thể để tìm anh từ sớm, nhưng anh lại không ở nhà nên ông vẫn luôn ngồi chờ ở dưới tầng, thấy anh về mới bật dậy chạy đến.
"Em trai Lâm, vụ lần này cậu phải ra mặt rồi. Hiện tại Lưu Kiến Quân đang gây rối ở cục, người nhà nạn nhân kia cũng đang làm ầm ĩ ở cục, anh đây đang rất khó xử."
Hai ngày này, cục trưởng Cao đau đầu muốn chết. Vụ việc của một cặp nam nữ thì cứ thừa nhận cho xong đi, dù sao ai cũng biết rồi, che giấu còn có ích gì nữa, cứ chối đây đẩy. Thằng nhóc Lưu Hồng Quân với Hứa Hồng kia trước đó chẳng phải vẫn thường xuyên gặp nhau sao? Điểm mấu chốt là ngày hôm đó, thằng nhóc Lưu Hồng Quân kia quả thật có lượn lờ bên ngoài, không biết rốt cuộc nó đã làm cái gì. Cậu ta không thừa nhận việc của Hứa Hồng, nói là có người làm chứng, nhưng dở một nỗi là nhân chứng này lại là đám đồng bọn hay lêu lổng với cậu ta, người nhà người ta làm sao chịu chấp nhận được.
Cậu ta không chịu nhận, cha cậu ta là Lưu Kiến Quân đương nhiên cũng không chấp nhận, không chịu giao con mình ra. Nhưng con gái nhà người ta cứ nhất quyết chỉ đích danh là tên đó, người nhà còn ở cục cảnh sát đòi công lý thích đáng, vậy thì biết làm sao bây giờ.
Ông ấy không khuyên nổi Lưu Kiến Quân, nên đành phải để Lâm Thanh Bách là cấp trên đi khuyên giải. Cho dù hai người có mâu thuẫn đến mấy thì cũng phải nể mặt cấp trên đôi phần đúng không?
Lâm Thanh Bách nghe kể lại sự tình thì hỏi: "Người nhà bọn họ dự định giải quyết như thế nào?"