489. Hứa Hồng Gieo Rắc Nghi Ngờ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Hồng Gieo Rắc Nghi Ngờ

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 489 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lý Tĩnh dù tệ đến mấy thì cũng là vợ hắn ta, bị anh em mình đánh như vậy, lại còn trách móc họ không quản giáo con cháu đàng hoàng, cục tức này hắn ta nuốt không trôi.
Hứa Kiến Hải nhìn đôi mắt sưng phù của đứa con gái lớn, có chút không đành lòng, nhưng khi nghĩ đến thà về quê còn hơn mất mặt ở đây, dứt khoát cắn răng nói: "Được, nhỏ cả về nhà với em. Nhưng lúc kết hôn, vẫn nên xuất giá từ nhà anh chị." Gả cho người thành phố, vẫn nên xuất giá từ thành phố để nở mày nở mặt.
Hứa Kiến Sinh không có ý kiến gì: "Được."
Thấy việc mình phải trở về quê đã được quyết định, trong lòng Hứa Hồng càng không cam tâm. Tại sao cứ nhất định phải về quê chứ.
Hứa Nam Nam đồng ý với Lâm Thanh Bách, không hỏi chuyện của Hứa Hồng nữa. Không ngờ buổi chiều tan làm, Hứa Hồng lại đợi cô ở ngoài.
Có lẽ vì đã đính hôn nên cô gái này dường như tự tin hơn chút, những người khác nhìn chị ta, chị ta coi như không nhìn thấy. Chỉ trừng mắt nhìn Hứa Nam Nam.
Hứa Nam Nam cũng coi như không thấy chị ta, xách túi đi ra phía ngoài.
"Nhỏ hai." Hứa Hồng nhìn cô với đôi mắt đỏ ửng.
Thấy Hứa Nam Nam sắp đi, chị ta tiến về trước vài bước, chặn đường Hứa Nam Nam: "Nhỏ hai, mày đừng tưởng bây giờ tao thế này là mày có thể vui vẻ. Mày nghĩ Lâm Thanh Tùng là người tốt sao? Chính Lâm Thanh Tùng đã lừa tao đến khu rừng nhỏ, anh ta đã hại tao. Tính cách anh ta như vậy, mày nghĩ anh trai anh ta sẽ là người tốt sao? Sau này chẳng phải cũng chỉ đùa giỡn mày thôi à? Tao còn có thể tìm được người tử tế để kết hôn, mày thì chẳng có gì."
Chị ta càng nói càng kích động, như thể đã nhìn thấy dáng vẻ bi thảm của Hứa Nam Nam sau này.
Hứa Nam Nam nghe chị ta vẫn còn lôi người khác vào cuộc, cau mày nói: "Chị đừng nói linh tinh, chẳng phải tự chị nói là Lưu Hồng Quân sao, sao còn dính líu gì đến Lâm Thanh Tùng."
"Đó là bởi tao hết cách rồi. Nếu không phải Lâm Thanh Tùng hãm hại tao, tao đã không ra nông nỗi này. Rõ ràng anh ta hẹn tao ra khu rừng nhỏ, nhưng lại thành ra người khác..." Chị ta cắn chặt môi, mắt đỏ ửng: "Tao bị anh ta hại rồi, sớm muộn gì mày cũng sẽ bị anh em nhà anh ta hại thôi."
Thấy sắc mặt Hứa Nam Nam thay đổi, chị ta mới thoải mái hơn đôi chút, quay người bước đi.
Chị ta không sống tốt, cũng không để Hứa Nam Nam được sống yên ổn. Cũng không để anh em nhà họ Lâm sống yên ổn. Lâm Thanh Tùng hại chị ta, bây giờ chị ta không có khả năng báo thù, nhưng chị ta cũng sẽ không để bọn họ được sống thanh thản. Chẳng phải anh cả nhà họ Lâm thích Hứa Nam Nam sao, chị ta sẽ cho Hứa Nam Nam biết anh em họ tệ bạc đến mức nào. Hứa Nam Nam đừng hòng yên tâm gả cho người ta mà sống cuộc sống tốt đẹp.
Ra khỏi hầm mỏ, Hứa Nam Nam vẫn đang nghĩ đến chuyện Hứa Hồng vừa nói.
Nghĩ đến hôm đó Lâm Thanh Tùng dạy học, Hứa Hồng gặp chuyện, rồi sau đó người đầu tiên Hứa Hồng lôi vào là Lâm Thanh Tùng, về sau lại nói là Lưu Hồng Quân... Sau đó Lâm Thanh Tùng về đến hầm mỏ cũng có điều bất thường.
Hứa Nam Nam càng nghĩ càng rối bời, lẽ nào Lâm Thanh Tùng thật sự là người đứng sau chuyện này? Lâm Thanh Bách có biết chuyện này không?
Sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Bách, trong lòng Hứa Nam Nam vẫn đang nghĩ về việc này.
Ngồi lên xe cô không nói một lời. Lâm Thanh Bách thấy cô như vậy thì khẽ nhíu mày.
Lúc xe sắp chạy đến ngã rẽ thì đã không còn ai rồi. Hứa Nam Nam kéo áo anh, ra hiệu muốn dừng xe. Lâm Thanh Bách chống một chân xuống đất để giữ xe, lúc quay lại nhìn thì Hứa Nam Nam đã xuống xe rồi.
Hứa Nam Nam đến trước mặt anh, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Anh Lâm, chuyện của Hứa Hồng, thật sự giống với bề ngoài sao?"
Lâm Thanh Bách mím môi: "Không phải nói không quan tâm chuyện này rồi sao?"
"Em không quan tâm chuyện của chị ta. Hứa Hồng xảy ra chuyện gì đối với em mà nói, đều không liên quan."