496. Chương 496

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 496 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người học sinh đó làm như vậy là vì tình yêu. Nhưng con trai của ông cũng tự tay đưa những người đó đến nơi họ đáng phải đến. Cháu nói xem, trong chuyện này, ai mới là người xấu? Dù sao thì trong chuyện đó, ai trong bọn họ cũng đều cảm thấy đối phương mới là người xấu."
"Anh ấy..." Hứa Nam Nam lo lắng nuốt nước bọt. "Con trai của ông tên là gì ạ?"
"Hạ Lâm." Thầy Hạ nhìn cô.
"Nam Nam à, nó có thật sự chính trực hay không, chắc cháu cũng rõ. Đừng vì một điểm này của thằng bé mà phủ nhận toàn bộ con người nó."
Hạ Thu Sinh đứng dậy, như thể chuẩn bị ra ngoài làm việc. Hứa Nam Nam cũng đứng dậy theo, trong đầu cô lúc này đang rất rối loạn.
"Nam Nam à, hãy sống thật tốt, con người đều có mặt tốt và mặt xấu, lựa chọn thế nào vẫn là ở cháu. Có lẽ thằng bé không phải là người tốt, nhưng đối với cháu, nó là người tốt."
Khi Hứa Nam Nam đi rồi, Hạ Thu Sinh lại thở dài. Tiểu Lâm à, cha chỉ có thể giúp con đến đây thôi. Tính tình này của con cũng nên có người trói buộc rồi.
Lúc ra khỏi nông trường, Chủ nhiệm Khưu đã tiễn cô ra ngoài.
Có thể là vì đã nhận một số thứ nên thái độ của ông ấy với Hứa Nam Nam khá tốt. Hứa Nam Nam muốn biết địa chỉ cụ thể của nơi này, nói là để sau này dễ bề gửi đồ đến, đến lúc đó còn nhờ Chủ nhiệm Khưu nhận giúp.
Chủ nhiệm Khưu đương nhiên hiểu ý trong đó.
Ông ấy cười híp mắt nói: "Không có gì, chỉ là chuyện tiện tay thôi, không phiền gì."
Trong lòng hai người đều hiểu mà không nói ra.
Khi rời khỏi nông trường, trời đã không còn sớm, nếu đi bộ đến thành phố thì phải đi rất lâu. Hứa Nam Nam bèn dứt khoát đến nhà đại đội trưởng ở thôn Hạ Loan phía trước đó xin tá túc.
Có lẽ vì trước đó đã nhận đồ của Hứa Nam Nam nên người nhà đại đội trưởng rất hoan nghênh cô. Hơn nữa, Hứa Nam Nam còn đem theo một ít trứng gà đến, càng khiến vợ đại đội trưởng cười không khép được miệng.
Biết Hứa Nam Nam đến đây để công tác, hơn nữa còn là công nhân trong thành phố, cả nhà lập tức chiêu đãi Hứa Nam Nam như khách quý.
Vợ đại đội trưởng không nỡ lấy lương thực tinh chế mà Hứa Nam Nam đã cho ra ăn. Lúc ăn cơm, cô ấy nấu cho Hứa Nam Nam một bát bánh canh và cũng chỉ có duy nhất một phần như vậy. Ba đứa nhỏ trong nhà đều không được ăn. Lo lắng bọn trẻ thòm thèm muốn ăn, cô ấy còn đặc biệt bảo ba đứa ra ngoài ăn cơm.
"Đồng chí à, em ăn nhiều vào. Không biết thức ăn ở vùng nông thôn chúng tôi có hợp khẩu vị của em không?"
Vợ đại đội trưởng cười ha hả nói.
Hứa Nam Nam nhìn thức ăn trong bát và mỉm cười: "Em không thích ăn thứ này lắm, đưa cho bọn nhỏ ăn đi, em ăn chút cháo rau là được." Cô nói xong thì gọi mấy đứa nhỏ vào và chia bánh canh trong bát cho bọn trẻ.
Vợ đại đội trưởng thấy Hứa Nam Nam như vậy thì hơi ngượng ngùng: "Đồng chí, em, sao em... Ôi, đồng chí à, em là người tốt."
Thời buổi này, nào có ai miếng ăn đến miệng rồi còn nhường cho người khác chứ. Cũng là vì hai năm trở lại đây đã khấm khá hơn một chút, nếu là lúc trước thì ngay cả đất cũng phải ăn chứ đừng nói gì đến bát bánh canh này.
Hứa Nam Nam bất đắc dĩ nở nụ cười, nhìn xem, người ta dễ thỏa mãn biết bao. Cô chỉ nhường một bát bánh canh thôi mà người ta đã coi cô là người tốt. Ở tương lai, chẳng còn ai thèm một bát bánh canh như vậy.
Người chưa từng trải qua gian khổ như cô sao có thể hiểu được cách nghĩ của những người này. Trước đây, dù có nghe nhiều chuyện về sự gian khổ thì cũng không chân thật bằng cảm nhận lúc này.