Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 498
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 498 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chu Phương mỉm cười: "Người yêu của em cũng rất tốt, ngày nào cũng đưa đón em đi làm, tìm đâu ra một người chu đáo như vậy chứ."
Hứa Nam Nam mỉm cười gật đầu. Dù anh không giống như những gì cô từng nghĩ ban đầu, nhưng cũng không thể phủ nhận anh là một người rất tốt.
Sau khi hai người ăn cơm xong và bước ra ngoài, Lâm Thanh Tùng đang đứng đợi bên đường. Khi thấy Hứa Nam Nam, vẻ mặt cậu ta lộ rõ vẻ ngượng ngùng: "Chúng ta nói chuyện nhé."
Chu Phương thấy cảnh này thì giúp Hứa Nam Nam cầm bát đũa mang về: "Chị đi trước đây nhé."
Hứa Nam Nam gật đầu với tỷ ấy, sau đó mới đi theo Lâm Thanh Tùng.
Khi hai người đi đến gốc cây có bóng mát, Lâm Thanh Tùng nghiêm túc nói: "Tôi đã suy nghĩ kỹ càng rồi, chờ hết tháng này, sau khi bàn giao công việc đâu vào đấy, tôi sẽ đi."
Đây là lần đầu tiên Hứa Nam Nam thấy Lâm Thanh Tùng với vẻ mặt như vậy: "Về thủ đô sao?"
"Ừ, về để hoàn thành việc học hành dang dở. Để sau này có thể làm được việc gì đó ra hồn. Ngày trước huynh ấy nói mãi mà tôi không nghe, bây giờ nghĩ lại mới thấy bản thân mình thật sự chẳng làm nên trò trống gì cả. Tôi đi rồi thì sẽ không gây thêm rắc rối cho huynh ấy nữa."
Hứa Nam Nam biết rắc rối mà Lâm Thanh Tùng nói chính là chuyện cô ghẻ lạnh với Lâm Thanh Bách. "Chuyện giữa tôi và huynh của cậu không liên quan đến cậu. Trước đây tôi và huynh ấy không hiểu rõ về nhau, xảy ra vấn đề chỉ là chuyện sớm muộn. Cậu đừng suy nghĩ nhiều làm gì." Lúc trước, cô chỉ nhìn vào mặt tốt của Lâm Thanh Bách rồi tưởng tượng huynh ấy thành một vị anh hùng cưỡi mây ngũ sắc, có lúc tự mình ngẫm lại cũng thấy thật không chân thực. Ngày tháng sau này còn dài như vậy, sao có thể cứ mãi thuận buồm xuôi gió được?
"Vậy bây giờ cô nghĩ như thế nào?" Lâm Thanh Tùng nín nhịn suốt nửa ngày trời, cuối cùng cũng không kìm được mà hỏi.
Từ ngày huynh trưởng đi công tác xa trở về, cậu ta cứ cảm thấy huynh ấy là lạ, đặc biệt là sau khi biết chuyện cán sự Vu cũng đi công tác, tinh thần huynh ấy lại trở nên tốt hơn. Không còn ủ rũ như lúc trước nữa. Huynh ấy vừa nghe tin Hứa Nam Nam đã trở lại thì lập tức qua đây dò hỏi tình hình. Dù thế nào đi nữa, chuyện là do mình mà ra, cậu ta muốn tự mình giải quyết.
Hứa Nam Nam nhớ đến chuyện mà mình nghe được ở chỗ Hạ sư phụ, cô mím môi khẽ cười: "Lần này đã hiểu rõ hơn." Cô đã biết về thân thế của huynh ấy rồi.
Lâm Thanh Tùng thấy dáng vẻ này của Hứa Nam Nam, trái tim cậu ta lại thấp thỏm không yên. Cậu ta sắp về thủ đô rồi, nếu chuyện này còn chưa được giải quyết thì làm sao có thể yên tâm mà rời đi được.
Hứa Nam Nam thấy dáng vẻ lo lắng của Lâm Thanh Tùng nhưng không định giải thích mà ngược lại còn nghiêm túc nói: "Sau khi cậu trở về thủ đô, đừng có tùy tiện như trước nữa, nhớ yên phận mà học hành cho tử tế. Nếu không sau này khi thời thế thay đổi, cậu chắc chắn sẽ gặp họa." Đến lúc đó, nếu như Lâm Thanh Tùng còn không chịu thay đổi thì vấn đề sẽ trở nên rất lớn.
Lâm Thanh Tùng thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô thì lẩm bẩm: "Y chang huynh trưởng của tôi."
"Cậu nói cái gì?" Hứa Nam Nam nghe không rõ nên nhíu mày thắc mắc.
"Không có gì, ý tôi là, tôi sẽ giữ khoảng cách với các đồng chí nữ. Sức sát thương của các đồng chí nữ quá lớn." Lâm Thanh Tùng cảm thán một câu, sau đó chắp tay sau lưng rồi quay lưng bước đi.
Giờ làm việc buổi chiều bắt đầu, trong lòng Hứa Nam Nam vẫn luôn vương vấn một chuyện. Cô cứ thường xuyên nhìn đồng hồ trên tay, sửa soạn lại bàn làm việc của mình với vẻ không tập trung rồi giải quyết những công việc còn lại của chuyến công tác, làm xong cũng vừa vặn đến giờ tan làm.
Vừa tan làm, mọi người trong phòng làm việc đều thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, chỉ có Hứa Nam Nam đeo túi xách nhưng vẫn đứng im không nhúc nhích.
"Nam Nam, sao còn chưa đi?" Liễu tỷ hỏi.
"Em đang nghĩ một chuyện.