507. Hứa Kiến Sinh khuyên Lý Tĩnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Hứa Kiến Sinh khuyên Lý Tĩnh

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao thuộc thể loại Linh Dị, chương 507 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay sau giờ học đầu tiên, Hứa Linh tìm Hứa Nam Nam và nói thẳng với cô về những lời Lý Tĩnh đã dặn dò.
"Chị ơi, chị cứ mặc kệ mẹ đi, bà ấy đang hối hận đấy. Bây giờ chị Mai Tử không chịu giúp đỡ gia đình, chị Hồng Hồng bị đuổi về quê, còn anh Lỗi Tử và anh Long Long cũng chẳng thèm quan tâm đến bà ấy. Bởi vậy, bà ấy mới muốn hai chị trở về."
"Tiểu Linh, con đã nói chuyện với chị của con chưa?"
Sau khi Hứa Linh trở về từ phòng làm việc của Nam Nam, Lý Tĩnh đã nấu cơm xong. Bà ta đang dọn thức ăn lên bàn, thấy Hứa Linh đã về thì vội vàng hỏi cô bé về tình hình.
"Con nói rồi, chị ấy bảo cuộc sống bây giờ rất tốt, không muốn về." Hứa Linh cầm bát đũa lên ăn uống một cách tự nhiên, không chút khách sáo.
Bây giờ trong nhà ít đi một người ăn nên thức ăn cũng nhiều hơn. Buổi trưa, ngoài bữa cháo rau, còn có thể ăn thêm một cái bánh bao chay màu đen.
"Cha con vẫn chưa về đâu, mà vội vàng thế làm gì." Lý Tĩnh đi tới đánh vào tay cô bé.
"Vậy tại sao anh Lỗi Tử và anh Long Long lại được ăn?" Hứa Linh nhìn Hứa Long và Hứa Lỗi đang ăn một cách ngon lành ở bên cạnh.
Hứa Lỗi đập bàn nói: "Anh không ăn thức ăn của nhà em, anh ăn thức ăn nhà anh gửi đến. Cái con bé tí tẹo như em mà cũng đòi quản sao? Cẩn thận sau này anh sẽ đuổi em về quê làm ruộng đấy."
"Được rồi, được rồi, đừng nói nữa. Ăn cơm, ăn cơm thôi." Lý Tĩnh vội vàng nói.
Hiện tại, Hứa Lỗi và Hứa Long vẫn là những đứa nhóc choai choai, nhưng hai năm nữa đều có thể đi làm. Đặc biệt là sau này Hứa Lỗi còn muốn kế thừa công việc của Hứa Kiến Sinh, mặc dù bây giờ Lý Tĩnh không quá thích hai đứa nhỏ này, nhưng bà ta cũng không dám làm mất lòng chúng nó. Bà ta và chồng không có con trai, sau này còn phải nhờ cậy vào hai đứa chúng nó nữa.
Tuy rằng trong lòng nghĩ vậy nhưng bà ta vẫn thấy rất uất ức. Tại sao cả ba đứa con bà ta sinh ra đều là con gái chứ. Nếu như có một đứa con trai thì bây giờ bà ta đâu cần phải chịu uất ức đến mức này.
Càng nghĩ càng bực mình, nhìn Hứa Linh thôi cũng thấy ngứa mắt: "Con đã nói gì với chị của con rồi. Sao nó lại không chịu về nhà vậy chứ."
Hứa Linh cắn đũa, trong mắt lóe lên một ánh sắc bén, cô bé rũ mắt xuống nói: "Thì nói theo lời mẹ dặn đó."
Nghe vậy, Lý Tĩnh vô cùng tức giận. Bà ta không hề đổ oan cho con bé đó đâu, đúng là cái đồ ăn cháo đá bát này. Nuôi lớn rồi thì đến nhà người khác sống sung sướng, hại cả nhà ra nông nỗi này đã đành, khi trong nhà gặp chuyện còn không thèm giúp đỡ một tay. Bà ta chưa từng gặp đứa nào vô lương tâm như vậy.
Một lúc sau, Hứa Kiến Sinh cũng đã trở lại, thấy hai đứa cháu đã ăn no và đi học, Hứa Linh vẫn ngồi bên bàn nhìn bát đũa mà không ăn, hắn ta lập tức sầm mặt lại, vỗ bàn: "Cô đang làm gì đấy, con bé muốn ăn thì cứ để nó ăn, sao cô lại làm cái trò gì vậy."
Lý Tĩnh vội vàng lấy bát đũa cho hắn, vừa lấy vừa nói: "Chẳng phải là vì anh vẫn chưa về sao. Con của người khác không tiện can thiệp, nhưng con nhà mình thì vẫn phải quản chứ. Trước đây, vì ít quản hai đứa Nam Nam và Tiểu Mãn nên bây giờ mới không quản nổi đấy thôi."
"Được rồi." Hứa Kiến Sinh nghe bà ta nói thế thì thấy phiền phức.
Sao mà đến nước này rồi vẫn không chịu sáng mắt ra sao? Trước đó đã bị em trai hắn đánh cho một trận rồi mà giờ còn không biết trân trọng con gái ruột của mình.
"Hai đứa nó không phải là người vô lương tâm, nếu không thì những người khác trong mỏ cũng sẽ không quý mến Nam Nam đến thế. Nếu cô thật sự muốn cải thiện mối quan hệ với con bé thì hãy đối xử thật lòng với nó. Thời gian lâu dần, dù là cục đá cũng sẽ ấm lên thôi. Đừng có một mặt thì muốn con bé quay về, một mặt lại chà đạp nó sao. Còn có Tiểu Linh nữa, sau này nếu con bé đói thì cứ để nó ăn, không cần phải chờ tôi về."